Dolores Hart: Tiếng gọi con tim - Từ Hollywood đến dòng kín Biển Đức.

4:57 AM |


-
-
Vào cuối thập niên 1950 đầu 1960, lúc ông vua nhạc Rock Elvis Presley đang ở trên đỉnh cao danh vọng, các khán giả ái mộ bỗng thấy một bóng hồng xuất hiện bên cạnh ông trong các bộ phim "Loving You" (1957), King Creole (1958), và từ đó làng phim Hollywood cũng nóng lên vì sự xuất hiện của ngôi sao sáng tài sắc vẹn toàn có tên là Dolores Hart.
Dolores Hart: Tiếng gọi con tim - Từ Hollywood đến dòng kín Biển Đức
----------------------------------------------


Mẹ Dolores (Dolores Hart), 73 tuổi, trong buổi lễ trao giải Oscar năm nay vừa diễn ra hôm 26-2-2012


Dolores Hart và bạn diễn Elvis Presley
Vào cuối thập niên 1950 đầu 1960, lúc ông vua nhạc Rock Elvis Presley đang ở trên đỉnh cao danh vọng, các khán giả ái mộ bỗng thấy một bóng hồng xuất hiện bên cạnh ông trong các bộ phim "Loving You" (1957), King Creole (1958), và từ đó làng phim Hollywood cũng nóng lên vì sự xuất hiện của ngôi sao sáng tài sắc vẹn toàn có tên là Dolores Hart (tên trong khai sinh là Dolores Hicks), người sau đó liên tiếp được mời ký hợp đồng đóng phim (có hợp đồng lên đến 1 triệu đô la thời đó) và người ta bắt đầu thấy cô thủ những vai chính bên cạnh các nam tài tử lừng danh khác ngoài Elvis Presley như George Hamilton, Robert Wagner, Stephen Boyd, Montgomery Clift v.v... Tài diễn xuất có hồn (từng được trao giải Threater World và được đề cử nhận giải Tony cho vai diễn viên chính xuất sắc trong phim The Pleasure of His Company và vẻ đẹp quý phái của cô được so sánh với Grace Kelly- người sau này đã bỏ phim trường để về làm bà hoàng của xứ Monaco.

Cũng như Grace Kelly, Dolores Hart cũng đột ngột rời bỏ Hollywood nhưng là để đáp lại một mối tình lớn nhất trong đời mình, lớn đến nỗi chính cô cũng không ngờ là cô có thể bỏ lại sau lưng danh vọng và tên tuổi đang chói ngời như sao của mình, bỏ lại những hợp đồng bạc triệu và hôn ước với một kiến trúc sư trẻ tuổi giàu có hết lòng yêu thương mình để đáp lại một tiếng gọi thiêng liêng của trái tim, cái mà người theo đạo Công giáo gọi là "ơn kêu gọi" để thề nguyện sống suốt đời còn lại của cô trong một dòng tu kín có tên là Đan viện Biển Đức Regina Laudis ở Bethlehem thuộc tiểu bang Connecticut.



Dolores Hart và George Hamilton trong phim "Where the boys are" (1960)

Ơn thiên triệu đặc biệt dành cho Dolores

Một điều lạ ở Dolores Hart là trong lúc mọi người còn phân vân tự hỏi vì sao một cô gái đang ở độ tuổi thanh xuân, tài sắc vẹn toàn và đang chuẩn bị bước vào đời sống hôn nhân như cô lại có những quyết định lạ lùng và khó hiểu như vậy, kể cả những lời võ đoán rằng sự nghiệp tu trì của một ngôi sao điện ảnh như cô ắt sẽ không tồn tại được bao lâu, hay "Dolores đi tu vì mang bầu với Elvis", Dolores đã chứng tỏ những lời xét đoán phiến diện về sơ là hoàn toàn sai lạc. Người nữ tu ấy đã sống một đời tận hiến suốt hơn nửa thế kỷ qua trong dòng tu kín (tức là một môi trường sống chuyên biệt về cầu nguyện và làm việc trong sự yên lặng, không tiếp xúc với thế giới bên ngoài) với một tinh thần lạc quan và vâng phục tuyệt đối.

Lần lượt, theo thời gian và luật đào thải của tự nhiên, những ông vua điện ảnh bạn diễn của Dolores Hart như Elvis Presley, George Hamilton ...rồi cũng lần lượt giã từ sân khấu điện ảnh để đi về cõi vĩnh hằng. Ít ai còn nhớ đến và nói về người nữ điện ảnh thần thoại Dolores Hart.

Nhưng bỗng dưng có tin Dolores Hart sẽ tái xuất hiện trong dịp lễ trao giải Oscar lần thứ 84 để chứng kiến sự kiện cuốn phim tài liệu nói về cuộc đời tu trì như của bà có tựa đề là "Chúa chính là một Elvis lớn lao hơn" mà bà đã đồng ý cộng tác và giúp hoàn thành theo ý bề trên của mình là Đức Cố Tổng Giám Mục Pietro Sambi có thể được nhận giải thưởng nghệ thuật cao quý nhất này.



Ngôi sao Dolores Hart và vẻ đẹp thanh khiết dịu dàng của thập niên 1960 (trái)
Mẹ Bề Trên Dolores của dòng Biển Đức của thập niên 2010 (phải)

Lạy Chúa, con đây

Thật ra Dolores đã trở ra thế giới bên ngoài vài lần trước đây, khi vâng lệnh mẹ bề trên -sáng lập viên của dòng Abbess Benedict Duss- vận dụng năng khiếu và kinh nghiệm diễn xuất của mình vào những việc có lợi cho công ích.

Dolores kể lại khi mới gia nhập hội dòng, sơ đã hồn nhiên nói với mẹ bề trên rằng mình rất vui vì không còn phải lo lắng cho bất cứ vai diễn nào nữa vì đã dứt khoát lìa bỏ sự nghiệp làm phim lại sau lưng, nhưng không ngờ mẹ bề trên đã làm sơ ngạc nhiên pha chút tức giận khi nói rằng "Rất tiếc mà nói rằng sơ đã sai lầm hoàn toàn khi nghĩ như thế, bây giờ mới là lúc sơ cần phải đóng một vai trò và chú tâm vào vai trò của mình". Khi thấy Dolores tỏ ý bực mình, Mẹ bề trên nói tiếp "Có nhiều điều mà sơ đã chối bỏ nhưng lại rất cần thiết phải sử dụng đến chúng ở đây".

Và cứ thế, đức vâng lời và ý muốn phục vụ tha nhân đã không còn làm cho vị nữ tu đặc biệt này ngần ngại khi trở ra ngoài đời, đứng trước ống kính của các ký giả để điều trần trước quốc hội vào năm 2006 về chứng rối loạn bệnh lý thần kinh ngoại vi tự phát, căn bệnh chưa có thuốc chữa mặc dù đã ảnh hưởng đến rất nhiều người ở Mỹ. Ngoài ra, Dolores còn dùng ảnh hưởng Hollywood của mình để giúp phát triển một dự án về nghệ thuật trình diễn cho cộng đoàn của mình, với sự tiếp tay tích cực của giới tài tử điện ảnh mà bà quen thân như Paul Newman, Patricia Neal, một dự án đã đem lại cho cộng đoàn ở Bethlehem nhiều thành quả tốt đẹp về nghệ thuật phục vụ nhân sinh.



Dolores lúc tìm đến nhà dòng tu tập và sau khi khấn lần đầu

Cuộc hội ngộ đặc biệt với Hollywood 

Theo lời kể của chính Mẹ Dolores, khi được Đức TGM Sambi mời bà lên gặp ngài tại Washington DC hai năm trước đây và ngỏ ý muốn mời bà tham dự làm phim về cuộc đời các nữ tu dòng kín, Mẹ Dolores đã ngần ngại và tính từ chối với lý do bà đã không giữ liên lạc với giới làm phim ở Hollywood nữa, nhưng ĐGM Sambi vẫn kiên trì thuyết phục bà và nói "Chúa sẽ lo liệu tất cả" và khuyên bà nên cầu nguyện để ơn Chúa sẽ "làm điều gì đó, vì thế giới này cần biết về đời sống của những người tu kín như thế nào".

Bà ra về và thuật lại những lời ĐGM Sambi đã nói với bà cho các chị trong đan viện nghe với nỗi phân vân và lo lắng. Bà kể rằng không hiểu sao, tự dưng 2 ngày sau HBO gọi vào tu viện và ngỏ lời mời mời bà cộng tác làm cuốn phim tài liệu "God is a bigger Elvis", một sự lạ mà cho đến nay bà vẫn cho là "Có bàn tay Chúa sắp đặt"

Cuốn phim tài liệu trên hiện đang được đề cử nhận giải Oscar năm nay, và Mẹ Dolores sẽ đến tham dự buổi trao giải thưởng cao quý này.



Delores, khi đã là Mẹ Bề Trên Dolores, hình tư liệu của nhà Dòng cung cấp

Một tình yêu để lại

Một trong những thắc mắc lớn nhất của cả những người ái mộ lẫn người theo dõi sự kiện về Mẹ Dolores là từ đâu và bắt đầu từ lúc nào bà đã chịu ảnh hưởng của "ơn kêu gọi" và làm sao bà lại có thể dứt bỏ đời thường của một người đang ở độ tuổi thanh xuân phơi phới một cách dễ dàng không vương vấn, không cả một dấu hiện báo trước?

Ngay cả vị hôn phu của cô là Donald Robinson cũng không thể lý giải tại sao sau 5 năm hò hẹn, bỗng Dolores thổ lộ ngay sau khi họ vừa làm lễ đính hôn là cô thật sự chỉ muốn đi tu. Ông đã không tin ở tai mình, vì thấy Dolores vẫn tiếp tục đi đóng phim bình thường.

Ông không hề ngờ rằng ơn kêu gọi dành cho Dolores đã bắt đầu từ trước khi cô quen biết ông, vào năm 21 tuổi và sự nghiệp điện ảnh đang ở vào thời kỳ rực rỡ nhất.
 

"Tôi có thể hiểu tại sao mà người ta vẫn mang trong lòng sự hoài nghi. Là bởi vì ai hiểu thấu ý Chúa muốn? Tôi thì không hiểu rồi đó"

(Mẹ bề trên đan viện Biển Đức Dolores)
Một người bạn của Dolores kể lại là khi nghe cô than thở rằng đóng phim căng thẳng quá, nhưng chỉ sau vài tuần lễ thì lại đường ai nấy đi, cô phải chia tay với những người bạn mới quen mà cô quý mến, điều này để lại nhiều trống rỗng trong lòng cô gái trẻ đơn sơ dễ mến. Thấy thế, người bạn đề nghị Dolores đến nhà dòng Biển Đức để tĩnh tâm và học hỏi lối sống và làm việc của các nữ tu là những người mà cô này cho là rất ổn định và đáng phục.

Ban đầu Dolores có vẻ ngại ngần nhưng sau đó vẫn cứ đi thử. Cô đến tu viện sống vài ngày và không muốn trở về. Nhưng nhà dòng cũng chưa muốn thu nhận cô với lý do cô là người của Hollywood, rất "đáng ngờ vực", vả lại nhà dòng cho rằng cô vẫn chưa là một phụ nữ chín chắn ở lứa tuổi 21.

Dolores trở về tiếp tục đóng phim và còn đính hôn với một trí thức đạo đức và thành công nữa. Nhưng mọi người không thể ngờ rằng trong tâm hồn cô gái trẻ ấy, định mệnh đã dành sẵn cho Chúa một chỗ đứng bất khả xâm phạm, một tình yêu cao hơn hết mọi cám dỗ của vật chất xa hoa trên đời mà nhiều người mơ cũng chưa có được! Dolores vẫn kín đáo có những chuyến đi tĩnh tâm ở nhà dòng Biển Đức; và sau 2 năm, khi hội đủ điều kiện nhà dòng đưa ra là cô đã lặng lẽ rời bỏ ánh sáng hào nhoáng của đêm dạ hội ra mắt cuốn phim Come Fly With Me để chính thức gia nhập dòng Biển Đức. Ngôi sao đang lên của sân khấu điện ảnh Hollywood từ đó được biết đến qua cái tên sơ Judith, sau đó là sơ Dolores khi khấn trọn đời vào năm 1970.

Mặc dù cuộc sống mới có đem lại rất nhiều thử thách, nhất là vào năm đầu, sơ Dolores đã tìm được nhiều sự yểm trợ tinh thần của các chị em nữ tu và của mẹ bề trên, người luôn đóng vai trò linh hướng sáng suốt và khôn ngoan khi phải bất ngờ thu nhận một đệ tử "không giống ai", để biến nhân vật nổi tiếng hơn bất cứ ai mà bà từng thu nhận trở thành một nữ tu sống trọn lời khấn "khó nghèo, trong sạch, và vâng lời".

Có thể nói, như một cuốn phim với nhiều tình tiết giả tưởng, cuộc đời của sơ Dolores đã đem lại rất nhiều bất ngờ không những cho riêng bà mà còn cho cả chính ngững người đã có ít nhiều liên hệ với bà, trong đó có ông Donald John Robinson. Những gì xảy ra trong đời ông từ khi quen biết và đính hôn với Dolores có thể được viết thành một câu chuyện ăn khách, nhưng ông đã chọn lối sống kín đáo và lặng lẽ để gìn giữ những kỷ niệm mà ông đã có với vị hôn thê mà ông trọn đời yêu quý, người đã bỏ rơi ông cho một ơn gọi thiêng liêng cao cả hơn mà chỉ có những người tín hữu với một ý thức đặc biệt như ông mới hiểu và vui lòng chấp nhận .Chẳng thế mà tuy bị Dolores "bỏ rơi" Donald vẫn vui lòng chấp nhận và vẫn giữ mối quan hệ lành mạnh thủy chung với bà cho đến ngày ông nhắm mắt lìa đời vào tháng 11 năm 2011, vẫn không hề lập gia đình với ai, viện cớ "Chẳng ai thay thế được Dolores".

Được biết, ông vẫn có thói quen đến thăm bà tại đan viện Biển Đức đều đặn hai lần một năm vào dịp Noel và Phục Sinh. Khi ông qua đời vài tháng trước đây, toàn bộ tài sản và của cải của ông đã được trao lại cho đan viện Biển Đức để các sơ có thêm tài lực mà làm việc phục vụ công ích .



Donald John Robinson (1933-2011), người đã đi bên lề cuộc đời của tài tử,
nữ tu Dolores cho đến cuối đời mà vẫn không nguôi tình yêu dành cho bà.

Một đoạn trong phim "Francis of Assisi" mà Dolores thủ vai chính, nói về cuộc đời một vị công nương (Clare) đã từ bỏ cuộc sống nhung lụa vương giả để sống đời tu trì, ngày cha cô đến đòi con về cũng là ngày cô xuống tóc và khấn dòng. Cuốn phim cũng như một lời báo trước cuộc đời tu trì của tài tử Dolores Hart được bắt đầu 2 năm sau đó:

Dường như, sự trở lại Hollywood của Dolores lần này không ngoài mục đích chứng tỏ cho mọi người thấy rằng, trong thời đại điên đảo ngày nay khi các giá trị nhân bản và đạo đức đang đến hồi suy thoái và hỗn loạn nhất, khi giới trẻ tìm mãi vẫn không thấy được những mẫu gương cao quý để nói theo, vẫn có những điều tốt đẹp và lạ thường đang xảy ra một cách hết sức bình thường, như cuộc đời và mối tình đơn sơ thành thật của Dolores Hart, một nữ tu sinh ra với một sứ mạng đặc biệt không một lý giải trần gian nào có thể giải thích cặn kẽ, trừ khi chấp nhận gọi đó bằng hai chữ "ơn Chúa" với lòng xác tín. Như Mẹ Dolores, sau mấy chục năm tu trì vẫn chưa thể nào tự hiểu nổi.

Viết tặng những ai đang phân vân trước "ngã ba đường" trong mùa Chay thánh 2012


Xem thêm video clip phỏng vấn Mẹ Dolores:

Tác giả bài viết: Theo Thế Giới Người Việt
Nguồn tin: www.thegioinguoiviet.ne
Read more…

Lương không đủ ăn, tiền nhậu ở đâu lắm thế?

10:56 PM |

Lương không đủ ăn, tiền nhậu ở đâu lắm thế?

"Công chức nhà nước lúc nào cũng than "lương ba cọc bảy đồng" không đủ cho mức sống tối thiểu, vậy tiền ở đâu ra mà công chức nhậu nhiều thế?", một độc giả lên tiếng.

Sau khi bài viết Công chức Việt coi chuyện đi nhậu như ăn cơm trưa được đăng tải, báo VietNamNet đã nhận được rất nhiều phản hồi của độc giả bày tỏ ý kiến về hiện tượng này. Phần lớn độc giả đều cho rằng đây là hiện tượng có thật và khá phổ biến ở nước ta, một số độc giả còn kể chuyện đi nhậu của mình để làm minh chứng. Một số độc giả cũng lên tiếng phê phán kiểu làm việc ì ạch của công chức, lên án chuyện xay xỉn là một tệ nạn xã hội, một số độc giả còn đặt câu hỏi "công chức lấy tiền đâu ra mà nhậu lắm thế?".

Tình trạng cả nước!

Độc giả Mai Phương cho rằng, chuyện công chức say xỉn ở cơ quan nhà nước nào cũng có loại người này. Thường họ thuộc nhóm không có việc gì làm, hoặc phụ trách những việc không quạn trọng.

"Ai làm tốt thì giao nhiều việc, ai làm không tốt thì giao ít việc, cuối năm như nhau cả. Nhà nước càng nói giảm biên chế thì tôi thấy càng nhiều loại người nhậu này vào biên chế. Hỏi sao mà tăng nổi lương, vì nuôi đám chí phèo ăn không ngồi rỗi này", độc giả Phương nói.
 
ảnh minh họa

Ủng hộ quan điểm bài viết đã phản ánh đúng thực trạng chung của công chức hiện nay, độc giả Tuấn kể câu chuyện của mình: "Chẳng cần phải Trung ương như Bác Việt, ở em đây cán bộ quèn cấp tỉnh cũng tuần 5 bữa (không nhậu trưa nhé) lai rai các quán xá. Giải thích tiền đâu nhậu nhiều thế: 1. Cơ sở lâu lâu lên tỉnh, cơ sở đãi. 2. Công si. 3. Nhậu cơ quan có tiệc tùng... 4. Nhậu kinh phí nguồn (ký sổ), mai mốt có nguồn gì sẽ đắp vào. Cái sự nhậu bây giờ: Tăng 1 = bình thường; tăng 2 = tê tê; tăng 3 rồi tăng 4... - Em nhớ lại, khi mới vào làm năm 2008, ở nhà công vụ; em đếm được chính xác có 21 ngày liên tục e không ăn cơm chiều (vì chiều nào cũng nhậu), bây giờ thì yếu rồi, 5 ngày/tuần."

Độc giả Huy tiếp lời: "Đi đón con (1 - 1.30 giờ trưa) ngày nào tôi cũng thấy người cơ quan ra nhậu tràn lan cạnh trường. Thường không đủ chỗ. Họ lấy tiền ở đâu ra nhỉ? Nhìn thấy các cô gái cơ quan đông đảo ở đó, tôi thấy mình may vì đã lấy vợ lâu rồi. Bài viết hay, nhưng đọc mà muốn...khóc."

Cho rằng việc nhậu trưa là một tệ nạn xã hội, lãng phí thời gian, tiền của xã hội, nhiều độc giả lên tiếng cần có những quy định rõ ràng để chấm dứt tình trạng này.

Độc giả Long chia sẻ: "Gần đây ăn nhậu buổi trưa trở thành thói quen, thành phong trào của các cơ quan Nhà nước, của giới công chức, viên chức. Đây là hiện tượng làm mất rất nhiều thời gian, tốn kém tiền của, ảnh hưởng đến công việc, ảnh hưởng đến sức khỏe. Một số cơ quan thường tổ chức đi ăn nhậu buổi trưa, khi ăn thường chúc tụng nhau say sỉn hết, ăn song thường đi hát karraoke để cho hả rượu, coi như buổi chiều không làm việc. Nhà nước nên có quy định cấm uống rượu buổi trưa tại các cơ quan công sở."

Đồng quan điểm, độc giả Hoàng Quốc Hùng tiếp lời: "Đây có thể nói là một tệ nạn cần phải xóa bỏ. Đúng như bài báo nói, vấn đề một phần do ý thức, một phần do ít việc vì vậy chỉ cơ quan quản lý nhà nước mới có tình trạng này. Đi nhậu kiểu đó thì người tích cực đi thường không mất tiền mà là do doanh nghiệp mời, việc này cũng phát sinh nhiều hệ lụy và suy cho cùng đều là lãng phí thời gian, tiền của của xã hội. Vì vậy nên chấm dứt tệ nạn này."

Tiền đâu ra mà đi nhậu lắm thế?


Giới công chức vẫn luôn kêu than là lương cơ bản thấp, không đủ cho mức sống tối thiểu, ấy thế mà họ vẫn đi nhậu như cơm bữa. Điều này thật vô lý. "Xin được hỏi lương của họ bao nhiêu ??? Họ lấy đâu ra nhiều tiền để ngày nào cũng "đi nhậu" ???", độc giả Lê Tuyên đặt câu hỏi.

"Công chức nhà nước lúc nào cũng than "lương ba cọc bảy đồng" không đủ cho mức sống tối thiểu, vậy tiền ở đâu ra mà công chức nhậu nhiều thế?", độc giả Nguyễn Bảo Kim tiếp lời.

Trước câu hỏi của một số độc giả, độc giả Lê Xuân Lực lên tiếng: "Nói thật các bác là công chức trừ những sếp có chức vụ và một số chỗ ngon lành tí còn lại đại đa số đều sống dưới mức nghèo khổ (nghiêm túc luôn) thì lấy tiền đâu mà chè chén. Lương mấy anh em mới vào được gần 2 triệu cả phụ cấp thì tiền ăn trưa theo kiểu văn phòng (25-30k/ suất) còn khó huống hồ gì ăn nhậu phải tính tiền triệu 1 bữa."

Cũng cho rằng công chức nghèo, không có tiền đi ăn nhậu thường xuyên, một công chức tên Thành bày tỏ quan điểm: "Nói thật tôi cũng làm công chức, cũng thèm nhậu lắm mà chẳng bao giờ được vậy, vì chẳng làm quái gì có tiền, thấy được 1,2 thằng có chức tham ô đưa lên báo rồi nói công chức nhàn rỗi với lại nhậu nhẹt xin lỗi đi nhá. Ngày xưa tôi ở doanh nghiệp còn nhậu nhiều hơn. Giờ sang công chức vì một số lý do nhưng đói thối mồm chẳng được bữa nhậu nào, ngoài cuối năm tổng kết cơ quan."

Tệ nhậu trưa không chỉ lãng phí thời gian, tiền của xã hội mà nhiều độc giả còn "kết tội", đây chính là nguyên nhân khiến lương cơ bản không thể tăng.

Độc giả Khánh Hà bày tỏ: "Thế mới biết tại sao lương công chức thấp     Lương công chức chỉ ở mức thấp thôi vì thời gian làm việc của họ một ngày chỉ 1 vài tiếng, còn hành là chính chứ có trình độ gì đâu, phần lớn công chức toàn người dốt thôi, tuần làm việc 5 ngày mỗi ngày khoảng 2 tiếng thôi còn ngồi tán gẫu, nói chuyện, làm việc ì ạch thế mà cứ đòi cải cách tiền lương".

"Tình trạng này cả nước các bạn ạ, làm ảnh hưởng rất nhiều các công chức làm việc nghiêm túc! Cứ tiếp diễn mãi tình hình này thì lương cơ bản chắc cải cách dài dài !!!", độc giả Nguyễn Văn Thành tiếp lời.  

Độ giả Vũ Thảo Nguyên còn cho rằng, cứ tình trạng thế này đất nước ta sẽ khó phát triển. "Đó là 1 thứ "văn hóa" bóp chết" sự cất cánh của Việt Nam, 1 thứ "văn hóa" làng xã còn rớt lại (tiếc thay nó lại đang là phổ biến) của cái tư duy duy tình. Sẽ không thể có 1 Việt Nam năm 2020 là 1 Việt Nam công nghiệp hóa, hiện đại hóa được nếu nền hành chính quốc gia được giao phó cho những con người được gọi là công chức kiểu như bài báo nêu.

Tiếc thay, nói đã nhiều, phê phán đã nhiều nhưng chuyển biến chẳng bao nhiêu. Không biết khi thấy được hậu quả thì sự "sửa sai" việc này mất mát là bao nhiêu cho vừa. Đã đến lúc phải làm kiên quyết, làm cụ thể, làm cho ra làm - trước khi nói đến việc tăng lương cho đội ngũ được gọi là công bộc của nhân dân này",
Read more…

Chó quý tộc bạc tỉ, dùng đồ hiệu, nằm điều hòa

10:53 PM |

Chó quý tộc bạc tỉ, dùng đồ hiệu, nằm điều hòa

Thời xưa dân gian có câu “khổ như chó” để nói về cái cảnh những loài bị nô lệ mà hưởng thụ thì chẳng có gì. Nhưng giờ đây, có lẽ loài khốn khổ ấy chỉ còn là “một bộ phận” của giống cẩu mà thôi.

Sướng nhờ lý lịch


Vân, một bác sĩ thú y trẻ chăm sóc chó cảnh đã mấy năm kết luận với tôi về số sướng số khổ của con thú cưng: “Đời muốn sướng phải có lý lịch. Xuất thân vỉa hè cả đời không ngóc đầu lên được!”.

Vân bảo con cún đắt tiền thì bố mẹ nó tên gì, quê quán ở đâu, đều ghi chép rõ ràng. Cẩn thận hơn, người ta tôn vinh dòng giống đến đời cụ kỵ. Thú có tên, thậm chí giờ sinh tháng đẻ. Nếu về từ nước ngoài, mỗi đứa đều có giấy tờ nhập cảnh. Muốn đổi tên, thay họ, phải cần cơ quan cơ quan pháp luật.

“Trước khi giao phối, bố mẹ đều đã đi khám chữa bệnh tổng quát, đảm bảo con cái sau này khỏe khoắn thông minh” - Anh Hùng, một người nuôi ở quận hai nói - “Cún cũng như người, có nhiều bệnh về hô hấp, tim mạch có thể di truyền, việc sàng lọc bệnh tật để hậu duệ khỏe khoắn là điều cần thiết”. Anh cũng lưu ý những loại chó bán ở chợ, dăm triệu bạc một con, nhưng không lý lịch thì vẫn chỉ là con hoang: “Dòng dõi phải có bố mẹ đàng hoàng”.

Hỏi làm sao tìm được chó quý tộc, bác sĩ thú y Hưng, được coi là chuyên gia, bảo: “Người ta nhập về và sở hữu những con chó bạc tỷ làm tổ. Ai muốn hậu duệ của chúng, phải đến phối. Mỗi lần phối, chủ chó cái phải trả tới vài ngàn USD”.

Mấy lần tôi đã đi viết bài về việc chăm sóc sức khỏe sinh sản của người, thậm chí cả chuyện chữa hiếm muộn, nhưng chưa bao giờ thấy bố mẹ trước khi sinh lại đi chữa hết bệnh, để con cháu sau này khỏe mạnh. Đã bao giờ bố mẹ trước khi tác hợp lại buộc phải xổ giun? Nhưng đấy lại là nguyên tắc tối thiểu của loài cẩu cảnh cao cấp ngày nay.

Hộp sữa hơn 600 ngàn
Đến một cửa hàng bán phụ kiện và thức ăn cho cẩu cảnh ở quận 1, TPHCM, tôi giật mình bởi sữa dành cho cún cảnh ở mức trung bình cũng hơn 200.000 đồng/hộp. Chủ cửa hiệu cười, bảo: “Sữa đắt phải là loại trên 600.000 đồng/hộp”. Tôi hỏi dùng tốn nhiều không? Cô nói còn tùy trọng lượng, nhưng với thứ cẩu cao to, giống nòi lực lưỡng, mỗi hộp chỉ dùng một tuần.

Chị Loan, người nuôi cún ở quận Tân Bình nói: “Đắt nhất vẫn là thức ăn. Thức ăn của chó đủ loại, thực phẩm chức năng cũng cả chục loại. Không cho bé ăn thì thương mà mua thì đắt đỏ. Bé quen miệng, không ăn lại thèm”.

Theo chị, người thành phố càng ngày càng lắm kẻ độc thân, cô đơn, nuôi thú cưng giải buồn. Chị không mua, thú cưng do bạn tặng, nuôi được bốn năm rồi. Chị gọi điện thoại, con cẩu nhỏ ngồi cạnh ngó nghiêng.

Anh Hoàng tìm mua thức ăn, bảo: “Vợ đi công tác hoài. Hai đứa con du học nước ngoài. Tôi ở nhà lo ba con chó. Mỗi lần chúng ốm, mình muốn ốm theo”. Nhìn thấy thú chảy nước mắt, anh cũng khó cầm lòng. Mỗi lần mở cửa, đón anh chung quy cũng chỉ còn lại ba con chó.

Thức ăn loại tốt, mỗi ngày một con dùng mất 20.000 đồng. Hồi phục sau đợt ốm này, những chú cún của anh Hoàng phải dùng thực phẩm chức năng, mỗi bịch 400.000 đồng, chỉ dùng được chừng nửa tháng là hết.

Anh nói với tôi: “Bé đi phân lỏng phân xanh, tôi lo sốt vó. Thức ăn cho người còn nhiễm nhiều chất cấm, huống hồ cho thú nuôi”. Anh nói thêm: “Mỗi lần chó ốm đau, chi phí lớn lắm”.


Làm gì để chó của bạn luôn hạnh phúc?
Hàng loạt dịch vụ ăn theo con cún. Người ta thiết kế những mẫu quần áo đủ màu sặc sỡ với những chất vải tốt nhất để không làm chúng khó chịu và bị hỏng bộ lông. Đầm yếm, áo ba lô, quần con ong, áo cầu thủ, quần xịp, áo sát nách, áo khủng long, quần dưa hấu, áo cảnh sát, áo nỉ. Giá mỗi chiếc có loại lên tới 150.000 đồng.

Ai bảo làm chó là khổ? Chị Linh, người sống bằng nghề chăm sóc cẩu cảnh nói thật khó tính hết chi phí nuôi chó của người thu nhập khá giả: “Một sợi dây xích dắt khảm hột giá hơn 2 triệu bạc. Nếu sắm cả nệm, chuồng, đồ chơi, mỗi lần như vậy phải tốn hàng chục triệu”.

Trên thị trường bán những cái chuồng cẩu có cả máy điều hòa. Khi người ta đi chơi, không thể đem theo. Chuồng du lịch nhập từ Ý, giá từ 3-5 triệu đồng. Chi phí sữa tắm mỗi chai chừng 500.000 đồng và dầu thơm mỗi lọ chừng vài triệu bạc. Cún đi du lịch tốn một đống tiền. Chưa kể thủ tục xuất cảnh khắt khe hơn cả con người. Chị Linh nói lắm nơi con người không được đi du lịch nhiều nơi như con chó đâu.

Có thể hình dung phần nào lịch làm đẹp của thú cưng. Một tuần tắm một lần, ba tuần cắt móng vệ sinh, tháng rưỡi cắt lông. Những công việc phải nhờ tới các tiệm chăm sóc và các cửa hàng thẩm mỹ viện chuyên nghiệp. Dung, một nhân viên mát xa nói với tôi rằng cô phải dũa từng móng chân cho các con cẩu. Chúng đã quá quen với việc chăm sóc như vậy nên nom sành điệu. Cô còn phải nhỏ rửa mắt, rửa mặt, chải lông, đánh răng cho khách hàng. Dung nói: “Chủ của chúng luôn theo dõi công việc của chúng em bằng con mắt khá soi mói”.

Một số người giúp việc được thuê để làm vui cho cún. Họ dẫn chúng đi dạo, nựng chúng, giúp chúng sử dụng các loại đồ chơi. Cún thích chơi đồ chơi như bóng, xương giả, gà nhựa, dây thừng. Nhu cầu giải trí của thú cưng cũng thay đổi. Những bà ô-sin già nua không thể đáp ứng được nữa. Thành phố đã có dịch vụ chăm sóc giải trí chó tại nhà. Dịch vụ được tính trọn gói, hoặc theo giờ.

Nỗi ám ảnh bệnh viện

Chó cũng bị tai nạn. Chúng ngã, bị xe đâm, bị đè, gãy chân chẳng hạn. Trường hợp như vậy, các cơ sở thú y công thường bó tay. “Nhiều trạm thú y không có máy siêu âm - một bác sĩ thú y ở TPHCM cho biết - cơ sở điều trị của nhà nước về lĩnh vực chó cảnh rất tệ, người ta đè ra tiêm một mũi rồi trả về”.

Ngược lại, cũng theo bác sĩ này, trong lúc nhiều bệnh viện cho người chưa được trang bị thì ở một vài bệnh viện cho chó mèo đã có máy chụp X quang kỹ thuật số tối tân! Mỗi chiếc đinh vít, chiếc nẹp để nẹp xương gãy có thể từ vài trăm đến cả triệu đồng. Mỗi ca phẫu thuật tốn không dưới năm triệu, chưa kể chi phí hậu phẫu. Sau khi mổ, cẩu được nuôi luôn tại bệnh viện để thuốc men và chăm sóc đặc biệt. Mỗi ngày chi phí không dưới 300.000 đồng.


Bác sĩ thú y trẻ tên Hương cho biết, cô phải ở lại tại bệnh viện để chăm sóc bệnh nhân cả ngày lẫn đêm. Hương chăm sóc đủ loại “bệnh nhân”, kẻ mổ thận, kẻ mổ áp xe gan, cô thì viêm tử cung cấp, cậu lại bị sạn bàng quang…

Theo khảo sát sơ bộ của bác sĩ Hương, Sài Gòn có 160- 180 cơ sở khám chữa bệnh cho chó. Giá cả phần nhiều vô tội vạ, trang thiết bị sơ sài, một vốn mười lời. Mũi thuốc giá 20 nghìn đồng, lắm khi tiêm xong họ lấy mấy trăm ngàn, một lần khám chữa bệnh thu cả triệu bạc. Nhìn mặt bắt hình dong, không niêm yết giá điều trị. Một chủ nhân của cún than thở rằng “nhiều bác sĩ chỉ biết lấy tiền”, “phác đồ điều trị của họ luôn là bí ẩn”.

Anh Hùng, người nuôi cẩu, nói: Không ai có thể kiện khi cún bị chết sau một phác đồ điều trị dài và tốn kém. Đây là kẽ hở mà con cún thua con người. “Chó chết, hết chuyện” - đúng như câu dân gian đã nói.

Cẩu cưng được thiêu ở Bình Hưng Hòa, lò thiêu dành cho người. Tro cốt được cho vào lọ có in hình “chủ nhân”, đề tên họ, ngày sinh, ngày mất. Cuộc đời một vị chó quý tộc kết thúc như thế.

Bác sĩ Hưng, từng tu nghiệp ở nước ngoài nói rằng thật bất cập khi chúng ta so sánh cuộc đời lầm lụi và những cái chết trong khốn khó của con người, để đem so sánh với cuộc đời phồn hoa của một con chó. Bởi với nhiều người, thú cưng của họ cũng được xem trọng như một con người, một thành viên gia đình. Việc đánh chó, ăn thịt chó khiến người ta sợ hãi.

Nói cho cùng, con người không thể hạ thấp mức sống của những con chó nơi đô thị giàu có mà nên nghĩ tới việc làm sao nâng cao cuộc sống và tuổi thọ của những con chó nhà nghèo, những chú chó ở làng quê vì đói dài ngày nên thường bị bọn “cẩu tặc” câu trộm bán cho nhà hàng.

Ai bảo làm chó là khổ? Chị Linh, người sống bằng nghề chăm sóc cẩu cảnh nói thật khó tính hết chi phí nuôi chó của người thu nhập khá giả: “Một sợi dây xích dát khảm hột giá hơn 2 triệu bạc. Nếu sắm cả nệm, chuồng, đồ chơi, mỗi lần như vậy phải tốn hàng chục triệu”.

Trên thị trường bán những cái chuồng có cả máy điều hòa. Khi người ta chơi, không thể đem theo. Chuồng du lịch nhập từ Ý, giá từ 3-5 triệu đồng. Chi phí sữa tắm mỗi chai chừng 500.000 đồng và dầu thơm mỗi lọ chừng vài triệu bạc.

Mời mọi người cùng bình luận bài viết này
Read more…

7 hang động biển kì vĩ nhất thế giới

10:30 PM |

7 hang động biển kì vĩ nhất thế giới

Có những hang động khách tham quan sẽ phải mặc bộ đồ lặn chuyên dụng nhưng cũng có những hang động chỉ cần có đôi chân dẻo dai là có thể khám phá.
Hang động Fingal nằm trên hòn đảo hoang vắng ở Staffa, Scotland: Các cột hình lục giác được hình thành từ loại đá bazan.
Các cột đá bazan hình lục giác trong hang động Fingal, Scotland tương tự như hình dạng được tìm thấy ở bãi đá Giant’s Causeway ở phía bắc Ireland.
Hang băng đảo Apostle tại hồ Superior, Wisconsin, Mỹ : Khi hồ đóng băng vào mùa đông các du khách có thể đi sâu vào bên trong để khám phá mặt hồ bị đóng băng và những thác nước băng đá.
Hang động dưới đáy biển ở Santa Rosa, California, Mỹ được hình thành bởi bề mặt của hang động bị sụp đổ do xói mòn. Khách tham quan có thể đứng chiêm ngưỡng từ bên phải của miệng hang động.
Hố nước Belvedere ở Sardinia – đảo lớn thứ 2 ở Biển Địa Trung Hải. Theo truyền thuyết, đây là chỗ ở của ông già trong tác phẩm "Ông già và biển cả".
Great Blue Hole nằm cách đường bờ biển Belize ở Trung Mỹ 96km. Đây là địa điểm lặn nổi tiếng có độ sâu 124m.
“Hang sư tử biển” nằm cách phía Bắc Florence 11 dặm trên bờ biển Oregon, là nơi sinh sống của nhiều sinh vật biển trong đó có sư tử biển.
(Theo Bee.net)
Read more…

AI Video maker

pictory

Code type Ad code