Việt kiều Mỹ tâm sự về cuộc sống bị "bóc lột" khủng khiếp nơi xứ người

4:15 PM |
Khi tới Mỹ, việc tìm một công việc với bằng cấp đã học ở Việt Nam rất khó, và việc bạn phải trở thành thành phần lao động chân tay sẽ là điều tất yếu.
Việc tìm được một công việc phù hợp với bằng cấp đã học ở Việt Nam sẽ là điều không thể, vì vậy khi đặt chân tới mảnh đất thiên đường này, việc bạn phải trở thành thành phần lao động chân tay sẽ là điều tất yếu.
Đối với thành phần lao động này ở Mỹ thì phải nói là vô cùng vất vả. Tất nhiên, ở Mỹ không ai ép buộc mình phải làm việc nhiều giờ cả, nhưng vì cuộc sống và bạn muốn có tất cả mọi thứ nên phải làm việc cộng lái xe 11-13 giờ/ngày, 7 ngày/tuần.
Với mức vật giá đồ ăn người Việt ưa thích tương đối đắt đỏ: 8 USD cho một kg rau muống, 1,29 USD cho 3 nhánh sả hoặc rau thơm các loại, 12 USD một kg nhãn tươi, 3,99 USD một trái đu đủ, hoặc thơm, 20 USD cho một hộp chôm chôm 36 trái... thì với mức lương khiêm tốn 1500-2500 USD/tháng chưa xài đã hết.
Vì vậy, đa số thành phần lao động chi tiêu hết sức tiết kiệm và dĩ nhiên là rất nhiều người không dám bỏ tiền để mua bảo hiểm y tế. Bảo hiểm ở Mỹ rất đắt đỏ, ngay bản thân tôi, gia đình gồm 8 người và nhiều bạn bè của tôi hầu như không ai có bảo hiểm.
Cũng vì điều này, tôi đã chứng kiến nhiều cảnh đau lòng. Chẳng may bạn mắc bệnh, đi khám bác sỹ dù bác sĩ không chữa được bệnh cho bạn nhưng cũng lấy 120-150 USD và bác sĩ đó giới thiệu tới một bác sĩ khác mà bác sĩ đó cũng bó tay luôn thì cũng lấy một khoảng tương tự.
Ở Mỹ chữa bệnh vô cùng đắt đỏ, một ca phẫu thuật nhiều khi trả cả đời không hết. Cũng vì lý do này nên nhiều người dù mang bệnh trong người nhưng điều kiện kinh tế eo hẹp nên cứ chịu đựng để lâu ngày dẫn đến bệnh nặng và tử vong cũng là chuyện thường xảy ra.
Theo tờ Miami Herald, cộng đồng người Việt ở Mỹ đã trở thành lực lượng kiểm soát gần như hoàn toàn nghề làm móng (nail) ở nước này.
[IMG] 
Tuy nhiên, làm nail cũng có những đắng cay mà người trong nghề mới hiểu hết.
Hầu hết ở Mỹ ai cũng phải làm việc nhiều giờ, không còn thời gian để chăm sóc bản thân, gia đình và con cái. Đi làm về đến nhà đã đau nhừ toàn thân, ăn cũng không muốn ăn chứ đừng nói là làm cơm tối cho gia đình và tất nhiên là cũng chẳng còn mặn mà tới chuyện chăn gối nữa vì phải giữ sức để mai đi "cày".
Đối với chị em, khi đến Mỹ cứ nghĩ mình là số một, nhưng tôi thấy chị em chẳng sung sướng tí nào cả. Nhiều khi họ còn phải làm việc vất vả hơn cánh đàn ông ấy chứ. Chỉ đơn cử việc sinh đẻ thôi cũng đã là một thiệt thòi lớn.
Thông thường ở Mỹ sau khi sinh, chỉ ở lai bệnh viện 48h. Chồng thì cũng chỉ nghỉ 2-3 ngày sau đó là chị em phải tự lo cho bản thân và con nhỏ, 1-2 tuần nhiều lắm là 4 tuần lại phải đi làm. Con nhỏ chưa đầy tháng tuổi phải gửi trẻ 11-12h/ngày. Nhiều khi nhìn con còn quá bé mà phải đưa đi gửi cả ngày ứa cả nước mắt, nhưng biết làm sao bây giờ. Nghỉ ở nhà để lo cho con ư? Lấy tiền đâu ra để mà sống? Ai lo cho đống hóa đơn hàng tháng? Đến khi con đi học thì cả tuần không thấy mặt con ấy chứ.
Ở Mỹ, hầu hết thực phẩm đều là đông lạnh có khi hàng tháng. Đồ ăn thì nấu một lần cho 2-3 ngày. Ăn thì chẳng bao giờ đúng bữa, mà cũng chẳng còn kịp nhai nữa, nuốt cho đầy bụng để mà làm việc. Bữa sáng thì ăn ở trên xe, bữa trưa thì ăn ở chỗ làm, rỗi lúc nào thì ăn lúc đó, nhiều hôm bận quá chẳng có thời gian để mà ăn phải uống sữa trừ cơm.
Rất nhiều hôm bữa tối, cơm canh đổ đầy một tô, hâm nóng bằng lò vi sóng, chồng lái xe vợ vừa ăn vừa đút cho chồng ăn vội vã tới đón con kẻo trễ bảo mẫu than phiền. Đọc đến đây thôi thì nhiều bạn đã đặt câu hỏi: Tại sao không về Việt Nam mà sống?
Xin thưa với các bạn, có rất nhiều nguyên nhân. Khi đi thì tìm mọi cách đi cho bằng được giờ về sợ xấu hổ, con cái học hành dở dang, khả năng kinh tế không cho phép, nhà ở Việt Nam giờ quá đắt. Nếu ngày xưa ai có nhà mặt phố bán để ra đi thì đừng bao giờ về tìm hiểu xem căn nhà đó bây giờ bao nhiêu, nếu không bạn sẽ không ngủ được đâu. Về Việt Nam lại phải bắt đầu lại từ đầu...
Riêng bản thân tôi thì, mình đã quá hèn mọn, không làm được gì cho dân tộc thôi thì hy sinh chút sức mọn này cho gia tộc. Chỉ mong những người thân trong gia tộc tôi nói riêng và những người ở Việt Nam có thân nhân ở nước ngoài nói chung thực sự hiểu được giá trị của đồng tiền mồ hôi nước mắt mà người con tha hương gủi về.
[IMG] 
Nói chung, người Việt chúng ta rất cần kiệm. Đa số sau khi định cư ở nước ngoài 2-3 năm thì ai cũng bắt đâu dư dả 40.000-50.000 USD hay hơn thế nữa. Nhưng những ngày đen tối lại bắt đầu từ đây.
Lúc đã có tiền, bạn bắt đầu nhìn lại cuộc sống. Với suy nghĩ, mình không thể ở mãi trong một căn hộ chật hẹp, phức tạp, đi một chiếc xe cũ kĩ như thế này được... Một ngày, bạn tới gặp chuyên viên ngân hàng, người nhân viên này đã từng ăn học ở trường hàng năm để dụ dỗ mọi người. Nào là: bạn không phải ở nhà mướn, thực sự làm chủ căn nhà của mình, là tài sản lớn, là khoản đầu tư sinh lời cao, sau khi bạn trả xong căn nhà bạn sẽ có một khối tài sản lớn...
Sau khi gặp môi giới xem một loạt nhà và tất nhiên là bạn không thích một căn nhà cũ, nhỏ trên dưới 100.000 USD. Kết quả là bạn quyết định mua trả góp 30 năm cho một căn nhà 300.000-400.000 USD ở cho sướng tấm thân. Lúc này bạn cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Đất nước Mỹ đã cho mình quá nhiều cơ hội.
Rõ ràng là, chỉ cần 5000 USD để mua một chiếc xe 40-50.000 USD; 10-20.000 USD để mua một căn nhà 400.000 USD. Thậm chí bạn chỉ cần có công việc ổn định chẳng cần đồng nào cũng mua được nhà, xe... Nhưng theo sự hiểu biết của tôi thì bạn đã chui vào một cái bẫy tài chính hết sức tinh vi mà các chuyên gia kinh tế hàng đầu tạo ra.
Tại sao vậy? Vừa ký mua căn nhà thì bạn đã mất đi 6% giá trị của căn nhà cho "tiền môi giới", mà nhiều người cho rằng người bán trả, nhưng theo tôi thì người mua đưa tiền cho người bán trả. Nếu không tin thì bạn bán ngay căn nhà vừa mua thì sẽ biết là mình mất bao nhiêu %.
Chẳng hạn, bạn mua một căn nhà 400.000 USD, cứ cho là trả trước 100.000 USD thì ngân hàng phải trả cho chủ đầu tư 300.000 USD, tức bạn mượn 300.000 USD tiền mặt thế chấp bởi căn nhà với lãi suất 4,99-7,99 %/năm tùy tín dụng từng người. Bên cạnh đó, bạn phải trả thuế tài sản 1,75-4 %/năm tùy từng khu và thành phố mình ở.
[IMG] 
Những ngôi nhà được bán với giá 500 hay 1.000 USD đăng tải trên báo chí Việt Nam rất phổ biến tại Mỹ. Tuy nhiên, theo các chuyên gia, nếu không am hiểu luật pháp của Mỹ, nhà đầu tư có thể bị mất cơ hội và... mắc cạn. Ví dụ: với một căn nhà 400.000 USD trả trước 100.000 USD thì phải trả hàng tháng: tiền gốc 1000-1200 USD, tiền lời ngân hàng 1500-2000 USD, tiền thuế tài sản 600-800 USD cộng tiền vệ sinh khu vực 300-600 USD/năm, tiền bảo hiểm...
Tính ra mỗi ngày ngủ dậy thì có một ai đó đã rút ra từ hầu bao của bạn 100-150 USD/ngày, sau 30 năm bạn phải trả 1,2 - 1,5 triệu đô cho một căn nhà 400.000 USD. Sau khi dọn tới căn nhà mới, bạn thấy căn nhà trống trơn, lúc này thì túi tiền cũng đã vơi và bạn lại nhớ tới "lệnh bài " mà Hoàng Đế Obama ban tặng.
Mà nó cũng giống lệnh bài thật, cứ tới bất cứ trung tâm mua sắm nào, chỉ cần kéo cái rẹc là có thể khuân về bất cứ thứ gì, từ cái mở nắp chai rượu đỏ tới TV, tủ lạnh... Bạn lại thấy vô cùng sung sướng là mình không còn thiếu bất cứ thứ gì chỉ có thiếu nợ đến mức không thể thiếu nhiều hơn được nữa.
Đến thời điểm này thì bạn và vợ con đã nhiễm loại virus mua sắm, loại virus này ở Mỹ chưa có thuốc chữa.Nhưng xin thưa với các bạn là loại thẻ tín dụng mua trước trả tiền sau này chẳng khác gì một lưỡi dao cắt cổ. Với lãi suất 14,99-24,99 % năm, tính ra cũng xấp xỉ mượn tiền nợ nóng ở tiệm cầm đồ ở Việt Nam.
Khoảng 20 ngày sau thì hóa đơn đòi nợ tới gõ cửa nhà bạn mà không bao giờ biết mệt mỏi. Tôi cam đoan là sau khoảng 2-3 năm lo trả tiền nhà, thẻ... tóc của bạn không còn kịp bạc nữa mà nó rụng ráo trọi. Có nhiều anh chàng kỹ sư, chuyên gia theo được 5-7 năm nhưng đùng một cái mất việc.
Bạn thử nghĩ những người này trụ được bao lâu? 3-6 tháng là mất nhà => mất vợ, con. Vì vậy cho nên, lâu lâu lại nghe tin, có một anh chàng tầm 35-40 tuổi vác súng tới chỗ làm sát hại đồng nghiệp, vợ con rồi đặt dấu chấm hết cho cuộc đời.
Mà cứ cho là có nhiều người leo đến 30 năm để trả hết nợ nhà đi chăng nữa thì lúc này bạn cũng sắp trở thành người của thế giới bên kia, còn nhà thì sắp sập.Nếu bạn muốn sang căn nhà cho con cái thì con của bạn lại phải đóng một khoản thuế rất cao.
Nếu chẳng may bạn qua đời thì tất cả chủ nợ, đặc biệt là nợ tiền bệnh viện đến phong tỏa căn nhà và toàn bộ tài sản của bạn kể cả tiền tiết kiệm trong ngân hàng. Lúc này chủ nợ sẽ bán đấu giá từ căn nhà đến đôi bông tai, cho đến khi đủ số tiền bạn nợ mới thôi.
Nếu không đủ, họ có quyền thu hồi những tài sản mà trước đây bạn đã cho tặng con cái trong vòng 7 năm. Đau quá phải không các bạn? Tôi nghĩ, ở Mỹ họ áp dụng chính sách "xẻo dần", người có nhiều xẻo nhiều, kẻ có ít xẻo ít, xẻo đến chết thì thôi không xẻo nữa, mà bưng sạch luôn.Cũng vì những lý do kể trên, dù tôi đã ở Mỹ lâu năm nhưng tôi lại thuê phòng hoặc căn hộ để ở.
Bao nhiêu tiền làm ra tôi đều đầu tư về Việt Nam, vừa xây dựng quê hương đất nước vừa thắng lợi lớn. Hiện tại có những bất động sản của tôi ở Việt Nam đã lên giá 30 lần vì tôi mua từ năm 1998. Hàng tháng tôi vấn có thu nhập từ tiền thuê nhà, còn hơn cả thu nhập ở Mỹ. Và nhất định một ngày không xa tôi sẽ về Việt Nam để sinh sống.
Theo cách nghĩ của riêng tôi, nếu như một ngày nào đó các bạn ở Việt Nam qua Mỹ để du lịch, thấy cuộc sống ở Mỹ quá hào nhoáng mà bỏ một triệu đô để mua đứt một căn nhà thì bạn đã thuộc thành phần đại gia. Mà đại gia thì sống ở Mỹ làm gì cho buồn mà chủ yếu là lo cho con cháu. Mà lo cho con cháu thì phải tính 20 -30 năm hay hơn thế nữa, thì bạn không chỉ bỏ một triệu, mà phải chuẩn bị thêm ngót nghét một triệu nữa để đóng thuế.
Cho nên tôi thiết nghĩ, đại gia thì không dại gì đầu tư một cách thiếu khôn ngoan như vậy. Thà bỏ tiền ra làm từ thiện hay xây cho liệt tổ liệt tông một căn nhà thờ còn để lại tiếng thơm ngàn đời cho con cháu.Thật ra thì còn nhiều điều phải nói lên nữa nhưng thời gian không cho phép và sự hiểu của tôi về xã hội Mỹ còn rất khiêm tốn.
Qua đây cũng cầu xin những ai hiểu biết về xã hội Mỹ, đặc biệt là về khía cạnh luật sở hữu và thừa kế tài sản, hãy viết lên một bài để cộng đồng người Việt chúng ta ở nước ngoài có thêm kinh nghiệm để bảo toàn tài sản của mình./.
Theo Báo Du học
Read more…

CÔ NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN KHỞI KIỆN HIỆU TRƯỞNG TRƯỜNG ĐHCN TP HCM

10:40 PM |

CÔ NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN KHỞI KIỆN HIỆU TRƯỞNG TRƯỜNG ĐHCN TP HCM


Sinh viên Nguyễn Phương Uyên khởi kiện
Hiệu trưởng Trường ĐHCNTP TP.HCM

VRNs (16.06.2014) – Bình Thuận – Ngày 15/3/2014 sinh viên Nguyễn Phương Uyên đã ký Đơn khiếu nại gửi đến Hiệu trưởng Trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm TP.HCM về Quyết định buộc thôi học số 1926 đề ngày 29/11/2013, có nội dung trái pháp luật, không được ban hành theo đúng trình tự, thủ tục qui định. Bất chấp nội dung Đơn khiếu nại nêu ra đầy đủ các căn cứ pháp luật chứng minh Quyết định buộc thôi học là trái pháp luật, ngày 11/6/2014, Phương Uyên nhận được “Thư trả lời của Hiệu trưởng Trường ĐH CNTP TP.HCM” đề ngày 21/4/2014, vừa sai pháp luật về hình thức, vừa không phù hợp pháp luật về nội dung.

ptxt.jpg

Không chấp nhận Thư trả lời của Hiệu trưởng Trường ĐH CNTP TP.HCM, hôm nay sinh viên Phương Uyên, căn cứ vào qui định của pháp luật, đã ký Đơn Khởi kiện Hiệu trưởng Trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm TP.HCM ra Tòa án Nhân dân TP.HCM.

Được biết, Hiệu trưởng đã ký Quyết định buộc thôi học sinh viên Nguyễn Phương Uyên tên là Đặng Vũ Ngoạn. Nhưng Hiệu trưởng ký “Thư trả lời” lại có tên là Nguyễn Xuân Hoàn. Phải chăng Trường ĐH CNTP TP.HCM đã thay thế Hiệu trưởng? Dù sao thì việc thay đổi này cũng không ảnh hưởng đến vụ kiện, vì Hiệu trưởng có tính kế thừa về quyền lợi và nghĩa vụ. Ông Nguyễn Xuân Hoàn phải có trách nhiệm về Quyết định do tiền nhiệm của mình để lại. Ông Hoàn có quyền có quyết định thu hồi Quyết định buộc thôi học số 1926 trái pháp luật đối với sinh viên Nguyễn Phương Uyên, phục hồi mọi quyền, nghĩa vụ cho sinh viên này trong thời gian bị xử lý kỷ luật sai trái.

Sau đây là nội dung Đơn khởi kiện.
Bình Thuận, ngày 16 tháng 6 năm 2014

ĐƠN KHỞI KIỆN
   
Quyết định V/v buộc thôi học số 1926 do Hiệu trưởng Trường Đại Học Công Nghiệp Thực Phẩm TP.HCM ký ngày 29/11/2013 (“Quyết định buộc thôi học”)
 

Kính gửi: TÒA ÁN NHÂN DÂN TP.HCM

Người khởi kiện: NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN, sinh năm 1992.
Địa chỉ: thôn Lâm Giang – xã Hàm Trí – huyện Hàm Thuận Bắc – tỉnh Bình Thuận.

Người bị kiện: Hiệu trưởng Trường Đại Học Công Nghiệp Thực Phẩm TP.HCM (“Hiệu trưởng Trường ĐH CNTP TP.HCM”).
Địa chỉ: 140 Lê Trọng Tấn- phường Tây Thạnh- quận Tân Phú- TP.HCM

Trân trọng trình bày nội dung Đơn khởi kiện như sau:

1) Nguyên tôi (Nguyễn Phương Uyên) là sinh viên Lớp 10CĐTP1, Trường Đại học Công Nghiệp Thực Phẩm TP. HCM, năm học 2010-2013 (MSSV 3005100901). Tôi bị Toà Phúc thẩm TANDTC- tại TP.HCM tuyên án ba năm tù treo.

Tôi không trình bày nội dung sai pháp luật của Bản án Phúc thẩm ở đây, việc này, tôi đã gửi đơn đề nghị xem xét theo thủ tục giám đốc thẩm tới cơ quan có thẩm quyền, lý do tôi không phạm tội.

2) Sau khi Toà trả tự do cho tôi ngay tại Phiên Toà ngày 16/8/2013, thì ngày 29/11/2013, Thầy Hiệu trưởng Trường ĐH CNTP TP.HCM Đặng Vũ Ngoạn đã ký Quyết định buộc thôi học đối với tôi (sinh viên Nguyễn Phương Uyên).

Xét thấy Quyết định này có nội dung trái pháp luật, không được ban hành theo đúng trình tự, thủ tục qui định, gây thiệt hại nghiêm trọng quyền và lợi ích hợp pháp công dân, tôi khiếu nại. Cụ thể:

a) Quyết định buộc thôi học không có căn cứ pháp luật, nên không có giá trị pháp lý:

Phần căn cứ pháp lý, Quyết định buộc thôi học đã nêu ra 4 căn cứ:

Căn cứ Quy chế học sinh sinh viên các trường đại học, Cao đẳng và Trung cấp chuyên nghiệp chính quy Ban hành theo Quyết định số 42/ 2007/QĐ Bộ GDĐT ngày 1.8.2007 của Bộ Giáo dục và Đào tạo (Dưới đây tôi gọi tắt là “Qui chế HSSV”).

Căn cứ nội dung bản án số 838/2013/HSPT ngày 16.8.2013 của Tòa Phúc thẩm Tòa án nhân dân tối cao tại tp HCM gửi trường Đại học CNTP TP.HCM“. (Dưới đây tôi gọi tắt là “Bản án phúc thẩm”)

Căn cứ công văn số 6144/Bộ GDĐT-CTHSSV ngày 9.9.2013 của Vụ trưởng Vụ Công tác HS SV-Bộ Giáo dục và Đào tạo (Dưới đây tôi gọi tắt là “Công văn số 6144”)

- Và Theo đề nghị của Trưởng phòng công tác chính trị & Học sinh sinh viên.

Trong 4 căn cứ trên, hai căn cứ Về “Qui chế HSSV” và “Bản án phúc thẩm” là hoàn toàn trái pháp luật như tôi nêu rõ tại phần b) dưới đây. Còn căn cứ “Công văn số 6144” là trái với Điều 21 Qui chế HSSV. Bởi lẽ, việc kỷ luật sinh viên phải do “Hội đồng thi đua, khen thưởng nhà trường tổ chức họp, xét và kiến nghị, đề nghị Hiệu trưởng…” (điểm d khoản 1 Điều 21 Qui chế HSSV). Như vậy, Công văn của Vụ trưởng… nào đó, không phải là căn cứ để ra Quyết định kỷ luật buộc thôi học. Cũng vậy, điểm d khoản 2 Điều 21 Qui chế HSSV qui định Trưởng phòng công tác SVHS chỉ có quyền “lập hồ sơ xử lý kỷ luật HSSV, sau khi đã trao đổi với Trưởng khoa, đại diện tổ chức Đoàn…, Hội…” chứ không có quyền “đề nghị…”. Vì quyền “đề nghị” như trên đã nêu thuộc quyền “Hội đồng thi đua khen thưởng nhà trường”. Quyết định buộc thôi học căn cứ “theo đề nghị của Trưởng phòng công tác…” là trái Qui chế HSSV.

b) Quyết định của Thầy Hiệu trưởng căn cứ “Qui chế HSSV” và “nội dung Bản án phúc thẩm” buộc tôi thôi học “do vi phạm pháp luật của nước CHXHCN Việt Nam” là hoàn toàn sai trái, vi phạm pháp luật, gây thiệt hại nghiêm trọng quyền và lợi ích hợp pháp của tôi (Sinh viên Nguyễn Phương Uyên): 

+/ Trước hết, theo qui định tại điểm d khoản 1 Điều 20 Qui chế HSSV, buộc thôi học là “hình thức kỷ luật” nặng nhất “áp dụng đối với HSSV đang trong thời gian bị đình chỉ học tập mà vẫn tiếp tục vi phạm kỷ luật hoặc vi phạm lần đầu nhưng có tính chất và mức độ vi phạm nghiêm trọng, gây ảnh hưởng xấu đến nhà trường và xã hội; vi phạm pháp luật bị xử phạt tù (kể cả trường hợp bị xử phạt tù được hưởng án treo).” Như vậy, theo Qui chế, “vi phạm pháp luật bị xử phạt tù…” như trường hợp của tôi (sinh viên Nguyễn Phương Uyên) sẽ bị xem xét, xử lý kỷ luật “buộc thôi học”.

Điều 21 Qui chế HSSV qui định “Trình tự, thủ tục và hồ sơ xét kỷ luật:

1. Thủ tục xét kỷ luật:

a) HSSV có hành vi vi phạm phải làm bản tự kiểm điểm và tự nhận hình thức kỷ luật;

b) Giáo viên chủ nhiệm chủ trì họp với tập thể lớp HSSV, phân tích và đề nghị hình thức kỷ luật gửi lên khoa hoặc đơn vị phụ trách công tác HSSV;

c) Khoa hoặc đơn vị phụ trách công tác HSSV xem xét, đề nghị lên Hội đồng thi đua, khen thưởng và kỷ luật của nhà trường;

d) Hội đồng thi đua, khen thưởng và kỷ luật nhà trường tổ chức họp để xét kỷ luật, thành phần bao gồm: các thành viên của Hội đồng, đại diện tập thể lớp HSSV có HSSV vi phạm và HSSV có hành vi vi phạm. HSSV vi phạm kỷ luật đã được mời mà không đến dự (nếu không có lý do chính đáng) thì Hội đồng vẫn tiến hành họp và xét thêm khuyết điểm thiếu ý thức tổ chức kỷ luật.
Hội đồng kiến nghị áp dụng hình thức kỷ luật, đề nghị Hiệu trưởng ra quyết định kỷ luật bằng văn bản.

2. Hồ sơ xử lý kỷ luật của HSSV:

a) Bản tự kiểm điểm (trong trường hợp HSSV có khuyết điểm không chấp hành việc làm bản tự kiểm điểm thì Hội đồng vẫn họp để xử lý trên cơ sở các chứng cứ thu thập được);

b) Biên bản của tập thể lớp họp kiểm điểm HSSV có hành vi vi phạm;

c) Ý kiến của khoa hoặc đơn vị phụ trách công tác HSSV;

d) Các tài liệu có liên quan.

Trong trường hợp có đủ chứng cứ HSSV vi phạm pháp luật, nội quy, quy chế, đơn vị phụ trách công tác HSSV sau khi trao đổi với Trưởng khoa, đại diện tổ chức Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam và Hội sinh viên Việt Nam (nếu có) lập hồ sơ trình Hiệu trưởng quyết định hình thức xử lý.”.

Áp dụng qui định trên, tôi khẳng định, chưa bao giờ được yêu cầu “làm bản kiểm điểm…hoặc được mời dự họp…” Quyết định cũng không căn cứ vào “đề nghị của Hội đồng thi đua, khen thưởng nhà trường…”. Như vậy, Quyết định buộc thôi học ghi “căn cứ Qui chế HSSV”, nhưng đã không tuân thủ Qui chế HSSV, không tiến hành theo đúng “trình tự thủ tục và hồ sơ xử lý kỷ luật HSSV” là không có căn cứ pháp lý, trái qui định.

+/ Thứ hai, Bản án phúc thẩm trang 12 có ghi rõ: “Pháp luật Xã hội chủ nghĩa luôn khoan hồng đối với người biết nhận ra những sai lầm của bản thân, để tạo điều kiện cho bị cáo tiếp tục đi học để trở thành người có ích cho xã hội sau này. Hội đồng xét xử thống nhất không cần cách ly bị cáo ra khỏi cuộc sống xã hội cũng có tác dụng giáo dục và phòng ngừa. Bị cáo được trả tự do tại phiên tòa nếu không bị giam giữ về hành vi phạm tội nào khác.” Như vậy, việc tôi “được trả tự do tại Toà” là “để…tiếp tục đi học”. Quyết định buộc thôi học căn cứ Bản án phúc thẩm, nhưng lại làm trái nội dung Bản án phúc thẩm là không có căn cứ pháp lý.

Điều cần nhấn mạnh là căn cứ qui định tại Điều 22 Bộ luật Tố tụng Hình sự: “Bảo đảm hiệu lực của bản án và quyết định của Toà án

1. Bản án và quyết định của Toà án đã có hiệu lực pháp luật phải được thi hành và phải được các cơ quan, tổ chức và mọi công dân tôn trọng. Cá nhân, cơ quan, tổ chức hữu quan trong phạm vi trách nhiệm của mình phải chấp hành nghiêm chỉnh bản án, quyết định của Toà án và phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về việc chấp hành đó.

2. Trong phạm vi trách nhiệm của mình, các cơ quan nhà nước, chính quyền xã, phường, thị trấn, tổ chức và công dân phải phối hợp với cơ quan, tổ chức có nhiệm vụ thi hành bản án, quyết định của Tòa án trong việc thi hành án.

Các cơ quan nhà nước, chính quyền xã, phường, thị trấn có trách nhiệm tạo điều kiện và thực hiện yêu cầu của cơ quan, tổ chức có nhiệm vụ thi hành bản án, quyết định của Tòa án trong việc thi hành án.” Rõ ràng là, Bản án phúc thẩm tuyên bố “tạo điều kiện cho tôi tiếp tục đi học’, nhưng Thầy Hiệu trưởng Trường Đai học Công Nghiệp Thực Phẩm TP.HCM lại ra Quyết định buộc thôi học đối với tôi (sinh viên Nguyễn Phương Uyên) là “không tôn trọng”, “không chấp hành nghiêm chỉnh bản án…”. Quyết định buộc tôi thôi học là trái pháp luật, Thầy Hiệu trưởng và những người (Vụ trưởng…, Trưởng phòng…) đề nghị buộc tôi thôi học (nếu có) đã cố ý không chấp hành Bản án phúc thẩm.

+/ Quyết định buộc thôi học không có căn cứ pháp luật, vi phạm pháp luật như kể trên, đối với tôi, sinh viên năm cuối của Trường Đại học Công Nghiệp Thực phẩm TP.HCM đã xâm phạm quyền được đi học của công dân được Điều 39 Hiến pháp 2013 minh định. Vi phạm Qui chế HSSV, theo đó: “HSSV là nhân vật trung tâm trong nhà trường, được nhà trường bảo đảm điều kiện thực hiện đầy đủ quyền và nghĩa vụ…” (khoản 1 Điều 3); và “Được nhà trường tôn trọng và đối xử bình đẳng…” (Khoản 2 Điều 4). Tước bỏ tương lai “trở thành người có ích cho xã hội” như Bản án phúc thẩm nêu ra. (Đính kèm bản sao Đơn khiếu nại đề ngày 15/3/2014)

3) Bất chấp nội dung Đơn khiếu nại của tôi nêu ra đầy đủ các căn cứ pháp luật chứng minh Quyết định buộc thôi học đối với tôi – như nêu trên- là trái pháp luật, ngày 11/6/2014, tôi nhận được cái gọi là “Thư trả lời của Hiệu trưởng Trường ĐH CNTP TP.HCM” đề ngày 21/4/2014 (đính kèm bản sao), vừa sai pháp luật về hình thức, vừa không phù hợp pháp luật về nội dung. Cụ thể: 

a) Về hình thức

- Điều 24 Quy chế học sinh sinh viên các trường đại học, Cao đẳng và Trung cấp chuyên nghiệp chính quy (Ban hành theo Quyết định số 42/ 2007/QĐ Bộ GDĐT ngày 1.8.2007 của Bộ Giáo dục và Đào tạo) (Dưới đây tôi gọi tắt là “Qui chế HSSV”), qui định rõ: tôi – cá nhân bị kỷ luật- có quyền khiếu nại lên Hiệu trưởng. Và như vậy, Hiệu trưởng phải “xem xét” giải quyết bằng “văn bản giải quyết khiếu nại” chứ không thể là cái “ Thư trả lời… ” được. 

- Về con dấu “treo” đóng trên đầu trang “Thư trả lời…” là không đúng qui định pháp luật, không khẳng định giá trị pháp lý của văn bản. Cụ thể: Điều 1 Nghị định số 58/2001/NĐ-CP của Chính phủ qui định: “Con dấu thể hiện vị trí pháp lý và khẳng định giá trị pháp lý đối với các văn bản, giấy tờ của các cơ quan, tổ chức và các chức danh nhà nước”. “Việc đóng dấu vào các loại văn bản giấy tờ phải theo đúng quy định của pháp luật” (khoản 3 Điều 6). Điểm 2.2 khoản 2 Mục III Thông tư liên tịch số 7/2002/TTLT- BCA-BTCCBCP qui định: “Con dấu chỉ được đóng lên các văn bản, giấy tờ sau khi các văn bản, giấy tờ đó đã có chữ ký của cấp có thẩm quyền”. Điều 26 Nghi định số 110/2004/NĐ-CP của chính phủ qui định về “Đóng dấu: 1. Dấu đóng phải rõ ràng, ngay ngắn, đúng chiều và dùng đúng mực dấu quy định. 2. Khi đóng dấu lên chữ ký thì dấu đóng phải trùm lên khoảng 1/3 chữ ký về phía bên trái. 3. Việc đóng dấu lên các phụ lục kèm theo văn bản chính do người ký văn bản quyết định và dấu được đóng lên trang đầu, trùm lên một phần tên cơ quan, tổ chức hoặc tên của phụ lục.” Như vậy, chỉ được đóng dấu “treo” lên trang đầu, trùm lên một phần tên cơ quan, tổ chức… trong trường hợp “đóng dấu lên các phụ lục kèm theo văn bản chính”. Ở đây, “Thư trả lời…” do Hiệu trưởng Trường ĐH CNTP TP.HCM Nguyễn Xuân Hoàn – người có thẩm quyền- ký tên trên văn bản chính, nên không thể đóng dấu “treo”.

b) Về nội dung:

Đơn khiếu nại của tôi- như đã trình bày ở trên- với đầy đủ các căn cứ pháp lý chứng minh Quyết định buộc thôi học đối với tôi của Hiệu trưởng Trường ĐH CNTP TP.HCM là trái pháp luật; thế nhưng, “Thư trả lời…” đã không “trả lời… ” được bất cứ căn cứ pháp luật nào mà tôi nêu ra, chỉ áp đặt: “Việc ra Quyết định buộc thôi học đối với Nguyễn Phương Uyên đã được thực hiện đúng thủ tục, trình tự, qui định của Nhà trường và phù hợp với các văn bản, pháp luật hiện hành của nhà nước CHXHCN Việt Nam”. Thật đáng xấu hổ cho những người Thầy “khoa học” khi không có “khoa học”, không chỉ ra được từng điểm, từng căn cứ mà tôi khiếu nại là “đúng thủ tục, trình tự…phù hợp văn bản pháp luật” nào? Mặc dù, tôi đã trưng dẫn chi tiết, cụ thể!, mà chỉ biết áp đặt một câu chung chung, không trưng dẫn được bất kỳ một căn cứ pháp luật nào để bác bỏ nội dung khiếu nại của tôi.

Tôi trích dẫn ra đây điểm e khoản 2 Điều 31 Luật Khiếu nại để Quí “thầy” tham khảo là: “nội dung’ của văn bản giải quyết khiếu nại bắt buộc phải có “Căn cứ pháp luật để giải quyết khiếu nại”. “Căn cứ pháp luật nào” chứng minh Quí “thầy” nói “đúng trình tự…”? “phù hợp pháp luật” nào?

Yêu cầu của Người khởi kiện: 

Qua toàn bộ nội dung kể trên, để đảm bảo tôn trọng pháp luật, đảm bảo quyền và lợi ích hợp pháp sinh viên, đề nghị Quí Tòa án thụ lý, giải quyết buộc Hiệu trưởng Trường ĐH CNTP TP.HCM phải thu hồi, hủy bỏ Quyết định V/v buộc thôi học số 1926 do Hiệu trưởng Trường Đại Học Công Nghiệp Thực Phẩm TP.HCM ký ngày 29/11/2013 và “Thư trả lời của Hiệu trưởng Trường ĐH CNTP TP.HCM” đề ngày 21/4/2014vì những văn bản này có nội dung và hình thức trái pháp luật, không có giá trị pháp lý.

Trân trọng,
NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN

Đính kèm:
- Bản sao Chứng minh nhân dân
- Bản sao Đơn khiếu nại đề ngày 19/3/2014
- Bản sao Quyết định buộc thôi học
- Bản sao Thư trả lời…

2 nhận xét :

  1. Nhật tân hựu nhật tân01:26 Ngày 17 tháng 06 năm 2014
    Anh hùng thay con gái VN . Phương Uyên ! Cố lên . Phần thắng sẽ thuộc về em . HT trường ĐHSP Hà Nội còn đang cúi mặt về vụ Nhã Thuyên Đỗ thị Thoan , nay đến HT trương ĐHCNTP, Tp HCM cu4g sẽ phải cúi mặt vì một SV của mình . Nghĩ mà buồn cho nền GDVN !
    Trả lời
  2. Anh Tễu, ,kiện để cho bà con cả nước biết là Trường ĐHCNTP TP sử dụng luật rừng xử ép một cháu SV 20 tuổi. Cái chính tôi muốn lạm bàn ở đay là làm sao giúp cháu đi học và có điều kiện đi học. Cháu tốt nghiệp " ĐH Nhân Dân "là nhân tố tốt, là điều kiện ắt có và đủ để những người lớn , những bậc từng là cha mẹ , đang là phụ huynh , cùng với gia đình cháu tạo điêù kiện để cháu đi học , nếu không được trong nước thì xin ở nước ngoài . Dĩ nhiên quyền quyết định vẫn hoàn toàn do chính cháu Phương Uyên
    Tôi hoàn toàn tin Anh Nguyễn Xuân Diện và Anh Nguyễn Quang A đủ uy tín và quan hệ để kêu gọi và hỗ trợ cháu.
    Tôi xin đang ký trước. Tôi tên Nguyễn Thành Hà, hiện nay ở 3557 Riddick Dr. Pensacola Florida , US , Email : laoha47@yahoo.com. Chỉ co mỗi phương tiện có thể giúp cháu được điêu kiện ăn ở và việc làm part time tại tp Pensacola , Fl.

    Xin các anh có ý kiến 
    Trả lời
Read more…

Bóng Ma Bên Cửa - Nguyễn Ngọc Ngạn

10:21 PM |
Bóng Ma Bên Cửa Sổ - Tác Giả: Nguyễn Ngọc Ngạn.
Giọng Đọc: Nguyễn Ngọc Ngạn và Hồng Đào.


Read more…

Sao con đi lấy chồng Hàn?

12:16 AM |


2013/08/07

51 cô gái miền Tây xếp hàng cho đàn ông Hàn Quốc 
tuyển vợ ngày 7/7 tại Sài Gòn (tintuconline)
Sao con đi lấy chồng Hàn?
Cách xa ngàn dặm tủi thân nhớ nhà
Rời quê ly biệt mẹ cha
Nhỡ khi đau ốm ai là người chăm
Quê mình đâu thiếu trai tân
Sao con không lấy, cho gần má ba?

Má ơi trai Việt quê nhà (1)
Quanh năm nhậu nhẹt bê tha suốt ngày
Chồng gì mà bét nhè say
Tiền xài không đủ về nài vợ đưa
Vợ đâu có sẵn tiền chùa
Của dân đóng góp mà đưa dễ dàng

Liều thân đi lấy chồng Hàn (2)
Số may thì được ân cần đón đưa
Được yêu thương, được mong chờ
Có tiền nuôi dưỡng em thơ, mẹ nghèo
Không may chẳng được chồng yêu
Thôi đành duyên phận cũng liều, biết sao!

Còn hơn ruột thịt đồng bào
Đã nghèo còn xéo dày nhau suốt đời
Bắc thang lên hỏi ông trời
Bao giờ trai Việt chịu rời hũ, be?
Cho con được lấy chồng quê
Gần ba má để đi về sớm hôm

Xin ba má chớ trách con
Không yêu biển đảo, nước non, giống nòi
Đảo còn ít lắm má ơi
Hoàng Sa vào hũ Mao Đài còn đâu! (3)
Biển Đông nay bọn đầu trâu
Đang dùng tửu sắc mời chào lũ say…

Hàn Quốc non nước hôm nay
Nhân quyền coi trọng, không dày xéo dân
Ước gì nước Việt mến thân
Ngày mai cũng giống nước Hàn mẹ ơi
Để em con được làm người
Ngay trên non nước đất trời Việt Nam!

Hà Nội, 28/7/2013
Ts. Đặng Huy Văn

GHI CHÚ

(1)- Người Việt tiêu thụ hàng tỉ lít bia/năm
(2)-TÂM SỰ CỦA MỘT CÔ GÁI LẤY CHỒNG HÀN QUỐC - Sưu Tầm 9x …
(3)- Rượu Mao Đài- một trong 3 danh tửu thế giới – Thế giới rượu

Nguồn: http://danghuyvan.blogspot.com/
Read more…

Luật rừng và đám đông hung hãn ở VN

7:59 PM |
Phạm Chí Dũng
Gửi cho BBC từ Sài Gòn
Hình minh họa
Nhiều kẻ trộm chó bị dân đánh đến chết
Nếu hiệu ứng vô chính phủ xảy ra, không thể nói khác hơn là tình trạng mất kiểm soát ở Việt Nam có thể trở nên vô phương cứu chữa, rút ngắn tính chính danh của chính thể và ghê gớm hơn nhiều là xâm hại những gì còn lại của một lịch sử văn hóa.
Tình trạng quá thiếu chính danh của cơ quan bảo vệ luật pháp khiến người dân không khỏi chạnh nhớ vụ việc một nhóm 50 tên côn đồ tấn công dân chúng ở huyện Tiên Lãng, Hải Phòng với mục đích đẩy đuổi dân khỏi mảnh đất chôn rau cắt rốn của họ. Chỉ sau khi nông dân phẫn uất gào thét, cơ quan công an Tiên Lãng mới vào cuộc để làm rõ hành vi một doanh nghiệp thuê mướn đám đầu gấu kia hành hạ dân oan.
Tiên Lãng lại là vùng đất nơi đã từng xảy ra sự kiện Đoàn Văn Vươn chấn động vào đầu năm 2012, với đồng tác giả của vụ can thiệp cướp đất chính là những lãnh đạo của chính quyền huyện - một đối tượng mà người dân Tiên Lãng không ngại ngần chỉ mặt “còn tệ hơn chó!”.
Nhưng xem ra, ngay cả nhân dân cũng đã bất công với loài chó - vốn được xem là thú nuôi trung thành nhất với con người. Chỉ có những kẻ trộm chó mới nên được đem ra so sánh với loại người “ăn đất” mất nhân tính.
Trộm chó lại đang là một mầm mống gây kinh hoàng ở nông thôn miền Bắc. Sự tăng tiến vượt bậc của những tên trộm được thăng hoa bằng thứ súng hoa cải nhập lậu từ đất nước của người bạn có tên “Bốn Tốt”, nay được dùng để bắn trả “người thi hành công vụ”.
Đã có không ít trường hợp “người thi hành công vụ” phải nhận lãnh thương vong khi đuổi bắt kẻ trộm chó.
Khi cuộc sống bị đẩy đến đường cùng, ngay cả giai cấp vô sản cũng quay ra cắn xé lẫn nhau.
Người ta nghe thấy ngày càng nhiều câu chuyện người dân thay thế cho lực lượng chức năng nhà nước để xử tử kẻ trộm chó. Đã có đến hàng chục vụ đồng loại giết nhau như thế trong vài năm qua.
Đốt xe và đánh hội đồng đến chết - như một đặc trưng ghê sợ của nông thôn hiện đại miền Bắc. Sự mô tả đã lên đến cao độ khi hàng trăm người dân, với gậy gộc và cả dao rựa trong tay, tấn công và giẫm đạp đến chết những kẻ bất lương đang rên rỉ - âm điệu giống hệt những con chó bị chúng bắt cóc.
Báo chí Việt Nam, sau một thời ngơ ngác, đã chợt bừng tỉnh khỏi cơn mơ màng.
Nhưng các ban biên tập cũng chỉ đến mức dè dặt nêu câu hỏi: vì sao đám đông lại trở nên hung hãn đến thế?
Cũng vẫn là những người được gọi là nhân dân đó, cũng vẫn là những người thuộc giai cấp bị trị và một phần trong họ đang chớm có dấu hiệu của kẻ cùng đinh.
Nhưng những kẻ cùng đinh lại lý giải rằng sự bần hàn của họ được khơi nguồn từ chính thái độ tột cùng của cực quyền: đa số nhân viên công lực là những kẻ vô cảm, chỉ quan tâm những gì có lợi cho mình.
Thực tế là, đa số vụ trộm chó đã chẳng hề được các nhà chức trách quan tâm. Cũng bởi không ít thành viên trong khối chức trách lại là những tín đồ trung hiếu của một thứ dị đạo mà người dân ví là “vitamin gâu gâu”.
Trong hai từ “nhân dân” và “quan chức” ấy, ai là kẻ hung hãn và mất nhân tính hơn?
Vụ Tiên Lãng chứng kiến cảnh đối đầu giữa dân và chính quyền
Nhưng khi sự việc đã bị đẩy đến giới hạn tột cùng, công an và tòa án luôn lập tức xuất hiện nơi công đường, và người ta xử án những kẻ chỉ đi bảo vệ cái mà pháp luật không thể hoặc không muốn bảo vệ.
Những cái án đã thành hình đối với những người dân thẳng tay với kẻ trộm. Nhưng còn một loại kẻ trộm khác móc của từ túi người dân thì vẫn công nhiên dàn mặt nơi công đường. Phải chăng đó cũng là một thứ luật thổ phỉ, không khác mấy thứ luật rừng mà người dân đang dùng để đối phó với đồng loại cùng cảnh ngộ với họ?
Xã hội Việt Nam đang manh nha những thứ luật rừng như vậy, từ nông thôn đến thành thị. Nếu trước đây chuyện đánh chết kẻ trộm chó chỉ mới được kể ở hai tỉnh Nghệ An và Hà Tĩnh, thì sau này nó đã được dân gian hóa ở khá nhiều địa phương như Thanh Hóa và ngay tại thủ đô Hà Nội - nơi được coi là bộ mặt của dân tộc “ngàn năm văn hiến”.
Hà Nội cũng là nơi có đầy đủ các quan chức cao nhất, những chủ tọa có gương mặt nghiêm khắc với tội danh chính trị nhưng lại dường như bỏ quên thảm cảnh xã hội đang cận kề, tự mang trong mình căn bệnh chủ quan duy ý chí đối với một trong những nguy cơ có thể gây thảm họa cho “sự tồn vong của chế độ” - như cảm thán của Tổng bí thư đảng chỉ cách đây không quá lâu.
Chính thể mất kiểm soát?
Mầm mống hỗn loạn xã hội được cảm hứng từ những phản ứng tự phát của hành vi vô chính phủ. Từ ý thức tuân thủ luật pháp vào thời chỉnh chu pháp luật, người dân đang đánh mất dần nhận thức về sự tồn tại của một chế độ và cả về một nền văn hóa lâu đời hơn nhiều so với chế độ đó.
Trong hơn hai mươi năm qua kể từ khi mở cửa, đất nước này đã chạy theo tăng trưởng kinh tế và vơ vét cá nhân mà gần như lãng quên trách nhiệm bảo tồn bản sắc văn hóa của nó, cho dù các nghị quyết của Đảng vẫn không ngớt nói đến những tính từ “đậm đà” và “tiên tiến”.
Giáo điều sẽ đẻ ra giả tạo và thái độ bất tuân. Sự bất tuân thủ của người dân giờ đây đã vượt qua ranh giới của tâm lý cam chịu trong bức xúc, khi đang tiến sang lãnh địa gieo mầm của những bức xúc được chuyển hóa thành phản ứng tự phát.
"Những biểu hiện tự phát và vô chính phủ của người dân đang diễn ra một cách manh mún và tản mát. Câu hỏi còn lại chỉ là đến khi nào những mảnh vỡ ấy sẽ góp nhặt với nhau để trở thành một cái gì đó kinh hoàng hơn."
Tất cả những hệ lụy xã hội lại phát sinh từ tình trạng nền kinh tế bị lạm dụng và phải chịu cảnh bị lợi dụng quá sức chịu đựng. Từ Bắc chí Nam, những tập đoàn lợi ích thay nhau vò xé cơ thể mòn mỏi của dân tộc và khiến cho ngày càng nhiều dân đen trở nên gày giơ xương. Đến khi đó, quy luật tự ứng biến: những kẻ cùng quẫn biến phản ứng tự phát thành lối hành xử bất tuân pháp luật, không cần đến pháp luật.
Tinh thần bất cần vô chính phủ ấy giờ đây đang có triển vọng lan tràn trong dân chúng và ở nhiều tỉnh thành. Một hậu quả quá nguy hiểm mà chính quyền hình như không thể nhìn thấy là những người dân bị coi là quá khích nhất đang nhìn rõ cái được gọi là “giới hạn sợ hãi” và sẵn lòng “vượt qua sợ hãi”, dù rằng tinh thần sẵn sàng đó chỉ tiềm ẩn nơi vô thức.
Những dấu hiệu bạo ngược vô chính phủ trở nên lộ thiên một cách ngạo ngược và dường như không thể lý giải trong con mắt vô cảm của chính quyền các địa phương.
Vô cảm chính quyền lại dẫn đến sự xúc phạm đến giai tầng dân chúng bị cai trị. Quan chức càng tham lam và càng vô cảm thì người dân lại càng có lý do để thể hiện lòng quyết tâm chống trả của mình.
Không thể nói khác hơn là một nguồn dẫn từ hiện trạng vô chính phủ như thế đã khiến cho tình trạng chống người thi hành công vụ mỗi lúc càng mạnh mẽ và quyết liệt hơn. Ở nhiều nơi và vào nhiều thời khắc, không thiếu gì cảnh thanh niên tấn công những cảnh sát giao thông chuyên “núp lùm” ăn tiền người đi đường. Nhưng chính danh hơn nhiều là dũng khí dân oan sẵn sàng chống trả lực lượng cưỡng chế đất đai.
Chỉ có điều, những biểu hiện tự phát và vô chính phủ của người dân đang diễn ra một cách manh mún và tản mát. Câu hỏi còn lại chỉ là đến khi nào những mảnh vỡ ấy sẽ góp nhặt với nhau để trở thành một cái gì đó kinh hoàng hơn - như một sự đối lập có tổ chức đối với các tổ chức thi hành công vụ của chính quyền?
Nếu tương lai không mong muốn đó xảy ra, không thể nói khác hơn là tình trạng mất kiểm soát ở Việt Nam có thể trở nên vô phương cứu chữa, rút ngắn tính chính danh của chính thể và ghê gớm hơn nhiều là xâm hại những gì còn lại của một lịch sử văn hóa.
Bài viết thể hiện quan điểm và văn phong của tác giả, một nhà báo tự do ở TP Hồ Chí Minh.
Link trực tiếp BBC:http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2013/07/130703_luat_rung_vietnam_comment.shtml
Read more…

NHÀ BÁO “THAM NHŨNG” NHƯ THẾ NÀO ?

12:29 AM |
NHÀ BÁO “THAM NHŨNG” NHƯ THẾ NÀO ?
Ngô Minh
Người ta gọi “báo chí là quyền lực thứ tư” trong xã hội sau lập pháp,tư pháp và hành pháp. Vì là quyền lực nên bao giờ cũng có sự lạm quyền. Lâu nay ta chỉ nói đến lãnh đạo có chức có quyền tham những. Vậy nhà báo có tham nhũng không? Có! Một số nhà báo và cơ quan báo chí đang tham nhũng rất tinh vi. Báo mà đăng bài để “ chạy án” cho Năm Cam cách đây mấy năm là báo hại đích thị rồi. Mới đây, Hà Phan (Phan Hà Bình) phó tổng thư ký tòa soạn của một tờ báo lớn bị bắt khi nhận hối lộ 220 triệu đồng (11.000 đô la) để không viết bài tố các thương gia. Đó là những chuyện tham nhũng, hối lộ cụ thể. Từ nhiều năm qua báo chí ta cũng có không “mẹo làm tiền” các doanh nghiệp không kém những vụ việc trên. Không ít tờ báo đang trở thành báo hại. Hại đến mức hễ nghe nhà báo tới là giám đốc “sợ” tái mặt, phải tìm cách “chạy trốn”, nhưng lại ít người nói tới. 

Tòa soạn báo thành… cơ quan đánh quả!

Từ ngày đổi mới đến nay, báo chí đã thực sự trở thành “món ăn” không thể thiếu đối với người dân hàng ngày. Báo chí đang tham gia tích cực và có hiệu quả vào sự nghiệp đổi mới, mở của, chống tiêu cực, tham nhũng. Nhiều tờ báo do hấp dẫn người đọc, ti-ra phát hành lớn, nên người ta sống chủ yếu bằng lợi nhuận báo. Những tờ báo đó, hàng các doanh nghiệp hàng ngày tìm đến xin đăng quảng cáo rất đông. Nhưng cũng có rất nhiều tờ báo phát chỉ phát hành được vài ngàn bản một kỳ. Tiền bán báo không đủ bù tiền in, tiền nhuận bút, nên cả tòa soạn sống chủ yếu bằng “ nghề chạy quảng cáo” ở các DNNN, thậm chí “chạy” quảng cáo tận các trường tiểu học, trạm xá, bệnh viên... thậm chí Trại phục hồi nhân phẩm cũng phải “mần” quảng cáo! Nhiều tờ báo ở Hà Nội, vào Đà Nẵng lập ra một “đại diện Miền Trung“ hẳn hoi, nhưng tòa soạn không trả lương, mà anh em phải đi chạy quảng cáo để nuôi nhau! Cứ đến kỳ Tết Nguyên Đán, ngày 30-4, ngày nhà báo Việt Nam 21-6, ngày Quốc Khánh 2-9 v.v... cả tòa soạn không viết báo mà đổ xô đi… làm quảng cáo! Làm quảng cáo mà có thư của thứ trưởng, vụt trưởng mang theo. Có báo một cái Tết “đọc lệnh” được vài ba tỷ đồng tiền qủang cáo! Giám đốc doanh nghiệp nhà nước phải tiếp mỗi ngày hàng mấy chục “nhà báo quảng cáo” như vậy nên phát sợ. Nhiều nhà báo nhơè đi “đọc lệnh” quảng cáo mà có tiền xây nhà lầu, mua xe hơi xịn. Chứ nếu sống bằng nhuận bút thì không bao giờ có những thứ như vậy. Một nhà báo viết nhiều, in nhiều như bác Nguyễn Xuyến ở cạnh nhà tôi, mỗi tháng măng-đa nhuận bút về 7, 8 triệu đồng, cũng không đủ tiền mua xe hơi xin như vậy Các nhà báo hãy sờ tay lên gáy mình mà ngẫm nghĩ để sống cho ra con người.

Dù DN không có nhu cầu quảng cáo, nhưng phải bấm bụng mà làm, vì không làm “ lỡ có sai sót gì” trong kinh doanh, “nhà báo nói thêm” một thành mười thi nguy to! Một cái quảng cáo nửa trang ( 27x 40cm) 20 triệu bạc, in bia bốn thì 50 triệu. Một cái Tết “ chiều” cho hết hàng mấy chục tờ báo, coi như mất toi hai ba bốn trăm triệu,vì thế mà giá hàng hóa dịch vụ bị đội lên, khó mà cạnh tranh. DNNN thì ngày càng thua lỗ, thế mà phải “nuôi” thêm các anh “báo hại”! Bởi thế mà anh Lê Hữu Thăng, hiện là phó chủ tịch tỉnh Quảng Trị, hồi làm giám đốc Công ty Xuất Nhập khẩu tỉnh, anh đã nghĩ ra được “mẹo” để tránh sự “tấn công” của các nhà báo quảng cáo. Anh làm một văn bản, bộ tứ công ty ký vào, quy định một năm chỉ làm quảng cáo trên 2 tờ báo vào dịp Tết hay lễ ở báo tỉnh, báo ngành. Anh dán tờ “yết thị” đó lên. Nhà báo tới đành im lặng rút lui!

Có nhiều chiêu làm quảng cáo lắm. Viết một bài ca ngợi thành tích công ty, gọi là “ viết cho”, rồi bắt doanh nghiệp “trả ơn” bằng cái quảng cáo. Kiếm mấy em thật tươi mát, nhận làm hợp đồng, các em sẽ “ngồi lỳ” ở phòng giám đốc suốt buổi, giám đốc ngán quá phải “ ký”, hoặc các em sẽ “chiều chuộng”,” liếc mắt đưa tình” giám đốc để được cái quảng cáo. Tiền chùa mà, mất gì! Đã có thư tố cáo ông giám đốc M. chi cho cô bồ nhí là ”phóng viên quảng cáo” của tờ báo nọ trong mấy tháng hơn 400 triệu đồng quảng cáo. Ở tỉnh nọ, các nhà báo tỉnh gọi đi làm quảng cáo là “ đi đọc lệnh”. Có nghĩa là cứ đến doanh nghiệp bắt giám đốc ký, vì giám đốc nào cũng có “gót chân A-Sin” mà nếu tiết lộ lên báo là gay! Hoa hồng cho người làm quảng cáo từ 30 % có báo chi trả 40, 45%, nên có nhà báo từ xe đạp “chân co chân duỗi”, vào nghề chỉ mấy năm làm quảng cáo đã xây được nhà bốn lầu, mua xe hơi… Thế là Tòa soạn báo thành cơ quan đi... đánh quả quảng cáo! Đó là tham những chứ gì nữa! 

Chuyên đề... “lừa” ?!

Hiện nay có rất nhiều tờ báo, tạp chí, cũng gọi là cơ quan báo chí với đủ ban bệ, nhưng không bao giờ làm báo cả! Thế họ sống bằng gì ? Xin thưa: bằng việc xuất bản các “chuyên đề… lừa”. Qua tìm hiểu nhiều báo, tôi biết cách làm của họ như sau. Chạy xin giấy phép, đặt tên thật oách, kiểu “Tiềm năng đầu tư của tỉnh…”, hay” Tỉnh…rải thảm đỏ mời các nhà đầu tư”…, Phóng viên trang bị máy ảnh kỹ thuật số xịn, đeo hai ba cái trước nực, tay xách laptop kè kè, để lòe thiên hạ. Rồi ông Tổng biên tập lên xin ông Thứ trưởng, Bộ trưởng cái thư gửi cho Bí thư, chủ tịch các tỉnh, đề nghị phối hợp làm chuyên đề “ giới thiệu tiềm năng đầu tư của địa phương” hay lễ hội, festival v.v.. Các tỉnh nghe nói “đầu tư nước ngoài” mừng lắm, vì đây là mốt mà! Ông TBT mới tán thêm là “tờ báo của mình in song ngữ, phát hành đi hơn trăm nước trên thế giới, ti-ra hai triệu bản”. Thế hợp đồng làm “Chuyên đề về tiềm năng kinh tế, mời gọi đầu tư của tỉnh X” được ký. Ngoài việc tỉnh chi số tiền in ấn lên tới hàng trăm triệu đồng, chủ tịch tỉnh còn ký công văn “bắt“ hàng trăm doanh nghiệp mạnh trong tỉnh tham gia quảng cáo, mỗi doanh nghiệp 15 – 20 triệu đồng. Sau đó họ thuê người viết bài, chụp ảnh, dịch, cộng thêm trích đoạn nghị quyết tỉnh, bài phỏng vấn kèm ảnh ông bí thư, chủ tịch in trang đầu, thế là được cuốn “chuyên đề” dày khoảng 100 trang, in song ngữ Việt - Anh. Người viết bài này cũng đã từng được thuê viết bài “tiềm năng…” như vậy. Họ chỉ in 700 bản, nộp lưu chiểu, báo biếu 200 bản, còn 500 bản mang về bán lại cho tỉnh với 150 ngàn / 1 cuốn (đã bỏ tiền ra in rồi lại phải bỏ tiền ra mua!). Chỉ một “chuyên đề... lừa” như vậy, tòa báo đã kiếm được vài tỷ đồng ngon ơ! Có tòa soạn đã lần lượt làm được 61 chuyên đề tỉnh, hàng chục chuyên đề ngành, nhưng chẳng mang lại cho xã hội ích lợi nào! Những tờ báo như vậy không bao giờ xuất hiện trên thị trường, cũng không ai đặt mua qua bưu điện! Đó là tham nhũng chú gì nữa! 

Có một loại sách… để trên bàn cho vui!

Người biết bài này thường thấy trên bàn làm việc của ông bạn giám đốc DN một chồng sách lớn, cuốn nào cũng dày cộp. Đó chỉ là “ sách… quảng cáo” do đủ loại Nhà xuất bản và cơ quan báo chí ấn hành.! Cuốn nào cũng có tên gọi thật kêu. Ví dụ như Từ điển doanh nghiệp Việt Nam, Cẩm nang doanh nghiệp Việt Nam, Doanh nghiệp hàng đầu Việt Nam, Hàng Việt Nam chất lượng cao, Doanh nhân vàng thời mở cửa.v.v..Tôi hỏi ông bạn: Sách này để làm gì? Ông trả lời: Để trên bàn cho.. vui! Cứ một doanh nghiệp một trang giới thiệu rất đơn giản: tên doanh nghiệp, địa chỉ, điện thoại, Fax, ảnh trụ sở cơ quan, ảnh giám đốc v.v. cuốn gọi là “Cẩm nang doạnh nghiệp” chỉ có 500 trang, nghĩa là chỉ 500 DN, trong lúc đó ở nước ta có gần 500.000 doanh nghiệp? Thế thì “từ điểm”, “cẩm nang“ cái nỗi gì! Nhưng mà làm được 500 trang quảng cáo đóng thành “sách” ấy, tòa soạn báo đã thu được 2,5 tỷ đồng doanh thu (5 triệu đồng / trang, chưa tính 3 trang bìa 4, 3,2, mỗi trang từ 20 – 50 triệu đồng), trừ chi phí hoa hồng, tiền chế bản màu, in ấn, còn lãi ròng cả tỷ đồng! Bởi thế mà rất nhiều báo, nhà xuất bản năm nào cũng làm “Sách... quảng cáo” với nhiều tiêu chí khác nhau, nhưng tất cả cuốn sách ấy đều không giúp ích được gì cho doanh nghiệp trong kinh doanh, chiếm lĩnh thị trường. Đó là tham nhũng chứ gì nữa! 

Vĩ thanh

Tôi không bao giờ phản đối việc quảng cáo trên báo chí. Vì quảng cáo càng nhiều chứng tỏ nền kinh tế càng phát triển. Nhưng quảng cáo theo kiểu “đi xin”, “ đi đọc lệnh”, hay “làm chuyên đề”, “sách... quảng cáo”... theo hình thức “lừa đảo” đã kể ở trên là làm khổ doanh nghiệp, là báo hại nền kinh tế đất nước. Các tòa soạn báo ơi, nhà báo ơi, tiền báo thu được từ quảng cáo đó là tiền thua lỗ của các doanh nghiệp cả đấy. Đây là một hiện tượng không lành mạnh nhưng rất phổ biến của báo chí hiện nay. Đề nghị các cơ quan chức năng có biện pháp giúp các báo nâng cao chất lượng bài vở sống được bằng nghề làm báo của mình!

Nguồn: Ngô Minh Blog
Read more…

AI Video maker

pictory

Code type Ad code