Bài Đặc biệt: BÀI HỌC THỦ THIÊM

11:53 PM |

Bài Đặc biệt: BÀI HỌC THỦ THIÊM 

(BAI DUOC POST TAI: https://xuandienhannom.blogspot.com/2018/05/bai-ac-biet-bai-hoc-thu-thiem.html)


Bài học Thủ Thiêm 

Nguyễn Quang Dy 
Viet-studies ngày 15-5-18

Nếu tra Google từ khóa “Thủ Thiêm” chắc bạn sẽ thấy hàng trăm bài viết và hàng ngàn thông tin về những dấu hiệu của một vụ “đại án” với nhiều “củi to” sắp bị cho vào lò. Những khuất tất của nhóm lợi ích đã thao túng quy hoạch Thủ Thiêm để chiếm đoạt đất đai và đối xử bất nhân với người dân, thậm chí còn cố ý làm “mất bản đồ quy hoạch”, đang được báo chí trong nước lẫn ngoài nước, báo chí “chính thống” lẫn báo chí “lề dân” cùng vào cuộc ồ ạt như dòng nước lũ (chắc được lãnh đạo “bật đèn xanh”). Báo chí chính thống như chợt bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài (chắc bị “đèn đỏ” chặn họng) vì đụng vào “vùng cấm” của lãnh đạo (hay nhóm lợi ích). Để rút bài học, cần lý giải các biến số đang lật ngược bàn cờ Thủ Thiêm. 

Truyền thông báo chí 

Đối với báo chí “chính thống” (hơn 800 báo/đài) được các cơ quan chức năng (như bộ TT&TT) kiểm soát chặt chẽ (nhất là thời Trương Minh Tuấn), nên các đợt tuyên truyền lớn thường được chỉ đạo từ các cấp cao nhất. Khi truyền thông mạng xuất hiện và lấn sân, việc chỉ đạo (như bật “đèn xanh” hay “đèn đỏ”) chắc khó khăn hơn. Tuy các cơ quan chức năng không chỉ đạo được mạng xã hội, nhưng họ vẫn có thể thao túng được (nếu biết cách). Mỗi khi cả báo chí “chính thống” lẫn truyền thông mạng cùng vào cuộc (như hiện nay), nó thường phản ánh mức độ đấu tranh nội bộ quyết liệt hơn (giữa các nhóm lợi ích) và thường được lòng dân hơn (nếu chống tham nhũng quyết liệt). Truyền thông mạng là một vũ khí lợi hại, nhưng cũng dễ “đứt tay” như một con dao hai lưỡi. Bên cạnh vai trò báo chí chính thống (như một hằng số), sức mạnh của truyền thông mạng (như một biến số) có thể giúp chính quyền lấy lại chính danh, bằng cách lấy lòng dân, khi lòng tin của họ đã bị cạn kiệt (như tài nguyên quốc gia). 

Cách đây 10 năm, vụ án PMU-18 là một ví dụ điển hình, đã từng làm dư luận cả nước bức xúc. Lúc đó, báo chí chính thống và truyền thông mạng cũng vào cuộc (tuy mạng xã hội lúc đó chưa đủ mạnh). Một số báo lớn (như Thanh Niên và Tuổi Trẻ) đã đi đầu trong việc điều tra và đưa tin (chắc được bật “đèn xanh”). Nhưng khi chống tham nhũng đụng đến “vùng cấm” quá nhạy cảm thì lãnh đạo lại sợ “vỡ bình” nên họ lại bật “đèn đỏ” để dừng vụ án. Lúc đó, không chỉ có hai nhà báo đi đầu trong vụ này đã bị bắt (Nguyễn Việt Chiến và Nguyễn Văn Hải) mà thiếu tướng công an Phạm Xuân Quắc (cục trưởng C14 và trưởng ban điều tra chuyên án PMU-18) và một trưởng phòng trong C14 (thượng tá Đinh Văn Huynh) cũng bị khởi tố.

Vì vậy, người ta có lý do để nghi ngại liệu vụ Thủ Thiêm có lặp lại bài học về vụ PMU-18, trong đó Nguyễn Việt Chiến, Nguyễn Văn Hải, và Phạm Xuân Quắc (cùng nhiều người khác) đã trở thành nạn nhân của nghịch lý chống tham nhũng. Trong vụ khủng hoảng con tin Đồng Tâm, ông chủ tịch UBND Hà Nội Nguyễn Đức Chung đã đến Đồng Tâm, ký (và điểm chỉ) vào bản cam kết trong đó hứa sẽ không khởi tố người dân Đồng Tâm, và sẽ điều tra tranh chấp đất đai. Qua sự kiện đó, ông Nguyễn Đức Chung (cũng như ông Lê Đình Kinh và bà Nguyễn Thi Lan) đã trở thành ngôi sao trong mắt người dân (và báo chí). Nhưng khi ông Chung nuốt lời hứa, lòng tin của người dân cũng mất hết. Một khi lòng tin đã mất thì khó lấy lại.

Dân vận hay dân túy 

Trong một thể chế chồng chéo và bất cập, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam hay Ủy ban Dân vận Trung Ương đều do một ủy viên Bộ Chính trị phụ trách, để lo công tác dân vận (hay “dân túy”). Trong khi chính quyền luôn hô khẩu hiệu về nhà nước “của dân, do dân, vì dân” thì lòng tin của người dân ngày càng cạn kiệt. Trong khi chính phủ luôn quảng bá hình ảnh về “chính phủ kiến tạo và liêm chính”, thì các bộ ngành vẫn đang ỳ ạch trong tình trạng “trên bảo dưới không nghe” và “trên nóng dưới lạnh” hay “trên nóng, dưới nóng, giữa lạnh”. Nghịch lý chống tham nhũng có thể biến Thủ Thiêm trở thành một quả “bom nổ chậm” (như Đồng Tâm và Formosa). Một đất nước có quá nhiều “bom nổ chậm” thì việc tụt hậu và rạn nứt là dễ hiểu. 

Theo khảo sát của viện Gallup, Việt Nam và Singapore là hai quốc gia trong nhóm nước được xếp hạng “vô cảm nhất thế giới”. Nhưng trong khi Singapore (một nước tư bản “high-tech”) biết lo cho dân, thì Việt Nam (một nước XHCN “low-tech”) chỉ biết “ăn của dân không từ một cái gì”. Có lẽ sự vô cảm được biểu hiện rõ nhất là qua thái độ ứng xử của các quan tham (là “đầy tớ của dân”) đối với nhân dân (là “ông chủ”) trong các vụ cưỡng chế để chiếm đoạt ruộng đất làm dự án. Trong khi các vụ tranh chấp đất đai tại Văn Giang, Dương Nội, và Đồng Tâm… vẫn chưa được khắc phục, thì “bàn cờ Thủ Thiêm” đang trở thành một biến số mới trong chiến dịch chống tham nhũng ngày càng quyết liệt, không chỉ nhắm vào nhóm lợi ích tại thành phố HCM, mà còn đụng chạm đến các bộ ngành Trung Ương (cùng chung lợi ích nhóm).

Để bắt chước mô hình “Phố Đông” (Thượng Hải), dự án xây dựng đô thị Thủ Thiêm đầy tham vọng (nhưng quan liêu và vô cảm). Các nhà quy hoạch “tháp ngà” thường “cưỡi ngựa xem hoa”, chỉ quan tâm đến lợi ích và duyệt quy hoạch trên hồ sơ, mà không quan tâm đến con người (nên sớm muộn sẽ thất bại). Thật đáng xấu hổ khi một người nước ngoài như tiến sỹ Erik Harms (Đại học Yale) tác giả của cuốn sách “Xa hoa và Đổ nát” (Luxury và Rubble) viết về các đô thị mới (trong đó có Thủ Thiêm) còn biết nghĩ đến người dân khi nhận xét một cách xác đáng: “người dân Thủ Thiêm đã bị đối xử như không hề tồn tại” (Zing, 11/5/2018).

Kiểm soát quyền lực 

Trong khi các quan tham ngày càng xa dân và đối xử với họ như “không hề tồn tại”, thì chính quyền càng tự cô lập mình và đánh mất chính danh. Trong một thể chế dựa trên độc quyền chứ không phải “pháp quyền” (rule of law), thì không thể kiểm soát được quyền lực, nhất là khi nó bị tha hóa trở thành “tư bản đỏ” (hay “xã hội đen”). Nếu không cải tổ thể chế toàn diện, thì dù có chống tham nhũng quyết liệt, cũng không thể diệt trừ được nguồn gốc sinh ra tham nhũng. Vì vậy, “người đốt lò vĩ đại” không thể cho hết “củi khô hay tươi” vào lò vì khu rừng tham nhũng quá lớn. Việt Nam có một thể chế chồng chéo, tự vô hiệu hóa, chỉ tạo điều kiện cho các nhóm lợi ích dễ thao túng, làm cho kiểm soát quyền lực trở nên bất khả thi. Nhưng mô hình Trung Quốc không phải là sự lựa chọn khôn ngoan, vì sớm muộn nó cũng “đổ vỡ” (crack up). Những gì đang diễn ra tại bán đảo Triều Tiên là một lời cảnh báo mới, vì xu hướng “thoát Trung” đang diễn ra tại Đài Loan, Miến Điện, Triều Tiên (cũng như Việt Nam).

Theo Franscis Fukuyama (China’s bad emperor returns, Francis Fukuyama, Washington Post, March 6, 2018), Tập Cận Bình đã dập tắt hy vọng của người Trung Quốc về một xã hội cởi mở, minh bạch và tự do hơn, đàn áp mọi biểu hiện chống đối, và thiết chế một hệ thống kiểm soát xã hội bằng cách sử dụng “dữ liệu lớn và trí tuệ nhân tạo” (big data and artificial intelligence) để theo dõi hành vi hàng ngày của công dân. Rốt cuộc, Trung Quốc dưới thời Tập sẽ cho thế giới thấy một nhà nước độc tài toàn trị trong thế kỷ 21 là như thế nào. Viêt Nam đang bắt chước Trung Quốc chống tham nhũng (như phương tiện) nhưng liệu có muốn bắt chước mô hình của Trung Quốc (như mục đích) hay không? Hy vọng lãnh đạo Việt Nam sẽ không dại dột trở thành “Hoàng đế An Nam”, theo mô hình “bad emperor” của Trung Quốc. 

Muốn kiểm soát quyền lực, và chống tham nhũng có hiệu quả, phải hiểu sự chuyển dịch của quyền lực (power shifts), để cải tổ thể chế đúng hướng, dựa trên pháp quyền và sự đồng thuận của người dân (chứ không chỉ “dân vận” hay “mỵ dân”). Trong cuốn sách “sự cáo chung của quyền lực” (the end of power, Moises Naim, Basic Books, 2013), tác giả lập luận “trong thế kỷ 21, có thể dễ giành quyền lực, nhưng khó sử dụng, và dễ đánh mất”. Naim cảnh báo sự suy tàn của “siêu cường” (superpower) sẽ làm cho thế giới càng bất ổn định, dẫn đến tình trạng ách tắc (gridlock) và hỗn loạn (anarchy). Các “tiểu quyền lực” (micropowers) sẽ ngày càng nổi lên thách thức các “đại quyền lực” (megaplayers). Nếu dân chủ tự do trong thế kỷ 21 gặp rắc rối thì ít khả năng do các mối đe dọa “thông thường” (conventional threat) từ bên ngoài (như Trung Quốc hay Hồi giáo) mà là do mâu thuẫn nội tại từ bên trong xã hội. 

Sửa đổi luật hay quy hoạch 

Nguyên tắc “sở hữu toàn dân” về ruộng đất là một di sản từ thời bao cấp (với tư duy “công hữu hóa” công cụ sản xuất), nay trở thành một rào cản lớn cho cải cách và phát triển kinh tế thị trường tại Việt Nam, tạo ra bất cập lớn cho nền kinh tế chuyển đổi. Nếu không thay đổi tư duy lỗi thời đó và sửa đổi hiến pháp để tháo gỡ cái nút thắt này, thì Việt Nam vẫn bị mắc kẹt trong mối quan hệ xã hội thân hữu bị lợi ích nhóm thao túng, dẫn đến tham nhũng đất đai và phát triển bất động sản vô tội vạ, tiềm ẩn nhiều rủi ro như hiện nay. Cũng như tranh chấp đất đai tại khắp nơi trên toàn quốc, những khuất tất về quy hoạch Thủ Thiêm phản ánh thực trạng chung khi các nhóm lợi ích lợi dụng kẽ hở của luật đất đai để thâu tóm tài sản, xô đẩy người dân vào bước đường cùng, tạo ra một quả bom nổ chậm (hay cái nồi áp xuất khổng lồ). 

Chính quyền thành phố HCM (dưới thời Bí thư Lê Thanh Hải và Phó Bí thư thường trực là Nguyễn Văn Đua) đã ban hành quyết định QĐ 6565 (ngày 27/12/2005) phê duyệt đồ án tỷ lệ 1/2.000 điều chỉnh quy hoạch khu đô thị mới Thủ Thiêm. Những “điều chỉnh” này đã làm thay đổi hẳn bản quy hoạch gốc về Thủ Thiêm đã được thủ tướng Võ Văn Kiệt phê duyệt (quyết định QĐ 367 ngày 4/6/1996). Theo ông Võ Viết Thanh (cựu chủ tịch UBND thành phố) quyết định 6565 (của UBND thành phố) đã thay thế quyết định 367 (của thủ tướng chính phủ). Ông Võ Viết Thanh còn lưu giữ đầy đủ những bản đồ quy hoạch gốc được chính phủ duyệt, chứ không phải “bị biến mất” như nhóm lợi ích nói (hòng xóa dấu vết để chạy tội).

Dựa vào quy hoach đã được sửa đổi này, nhóm lợi ích (được bí thư Lê Thanh Hải chống lưng) đã thẳng tay đuổi dân, “xẻ thịt” đất Thủ Thiêm, chia cho nhóm lợi ích dưới danh nghĩa “nhà đầu tư”. Theo đó, UBND thành phố HCM đã giao cho công ty (sân sau) Đại Quang Minh thực hiện 4 cung đường với chiều dài có 11,9 km nhưng tổng chi phí đầu tư lên đến 12.182 tỷ đồng. Đổi lại, UBND thành phố đã giao cho Đại Quang Minh khu đất sạch có diện tích gần 79 hecta. Đại Quang Minh tiếp tục được UBND thành phố giao cho xây dựng cầu dây văng Thủ Thiêm 2 (nối quận 1 với quận 2) với tổng chi phí lên đến 4.260 tỷ đồng. Đổi lại, UBND thành phố đã cấp cho Đại Quang Minh 13,5 hecta đất cũng tại Thủ Thiêm. Có lẽ vì vậy mà ông Võ Viết Thanh đã bất lực thốt lên rằng “Đồng tiền đã làm biến dạng quy hoạch Thủ Thiêm”. 

Lời kết  

Với vụ đại án Thủ Thiêm sắp tới, khi nhiều “củi to” sắp bị cho vào lò đang “nóng rực lên rồi”, chiến dịch chống tham nhũng ngày càng quyết liệt có dấu hiệu đang “biến lượng thành chất”. Muốn hay không, phải thừa nhận rằng “người đốt lò vĩ đại” là một biến số lớn, như một câu hỏi khó giải mã đối với các nhà “Việt Nam học” đang nghiên cứu quá trình chuyển đổi kinh tế và chính trị tại quốc gia theo mô hình “không chịu phát triển” này. Điều đó có thể đúng với nhận định của Moises Naim trong cuốn sách “sự cáo chung của quyền lực”. 

Cũng như bài học Đồng Tâm và các bài học khác (như Formosa), “Hội chứng Thủ Thiêm” còn phản ánh quy luật “cùng tắc biến”, (tuy chưa biết nó có dẫn đến “biến tắc thông” hay không). Nếu chiến dịch chống tham nhũng “từ trên xuống” (top-down) dẫn đến tình trạng “trên nóng dưới lạnh” hay “trên nóng, dưới nóng, giữa lạnh”, thì đã đến lúc “người đốt lò vĩ đại” cần nghĩ phải làm gì tiếp để công sức chống tham nhũng không bị uổng phí. Để hóa giải “nghịch lý chống tham nhũng”, Đảng không phải chỉ lấy lòng dân để lấy lại chính danh và nhất thể hóa để củng cố quyền lực và giảm chi phí quá lớn cho một hệ thống chồng chéo, mà còn phải cải tổ thể chế toàn diện để đảm bảo hệ quả của chống tham nhũng không bị đảo ngược. 

NQD. 15/5/2018 
Tác giả gửi cho viet-studies ngày 15-5-18 
Read more…

CÔ NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN KHỞI KIỆN HIỆU TRƯỞNG TRƯỜNG ĐHCN TP HCM

10:40 PM |

CÔ NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN KHỞI KIỆN HIỆU TRƯỞNG TRƯỜNG ĐHCN TP HCM


Sinh viên Nguyễn Phương Uyên khởi kiện
Hiệu trưởng Trường ĐHCNTP TP.HCM

VRNs (16.06.2014) – Bình Thuận – Ngày 15/3/2014 sinh viên Nguyễn Phương Uyên đã ký Đơn khiếu nại gửi đến Hiệu trưởng Trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm TP.HCM về Quyết định buộc thôi học số 1926 đề ngày 29/11/2013, có nội dung trái pháp luật, không được ban hành theo đúng trình tự, thủ tục qui định. Bất chấp nội dung Đơn khiếu nại nêu ra đầy đủ các căn cứ pháp luật chứng minh Quyết định buộc thôi học là trái pháp luật, ngày 11/6/2014, Phương Uyên nhận được “Thư trả lời của Hiệu trưởng Trường ĐH CNTP TP.HCM” đề ngày 21/4/2014, vừa sai pháp luật về hình thức, vừa không phù hợp pháp luật về nội dung.

ptxt.jpg

Không chấp nhận Thư trả lời của Hiệu trưởng Trường ĐH CNTP TP.HCM, hôm nay sinh viên Phương Uyên, căn cứ vào qui định của pháp luật, đã ký Đơn Khởi kiện Hiệu trưởng Trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm TP.HCM ra Tòa án Nhân dân TP.HCM.

Được biết, Hiệu trưởng đã ký Quyết định buộc thôi học sinh viên Nguyễn Phương Uyên tên là Đặng Vũ Ngoạn. Nhưng Hiệu trưởng ký “Thư trả lời” lại có tên là Nguyễn Xuân Hoàn. Phải chăng Trường ĐH CNTP TP.HCM đã thay thế Hiệu trưởng? Dù sao thì việc thay đổi này cũng không ảnh hưởng đến vụ kiện, vì Hiệu trưởng có tính kế thừa về quyền lợi và nghĩa vụ. Ông Nguyễn Xuân Hoàn phải có trách nhiệm về Quyết định do tiền nhiệm của mình để lại. Ông Hoàn có quyền có quyết định thu hồi Quyết định buộc thôi học số 1926 trái pháp luật đối với sinh viên Nguyễn Phương Uyên, phục hồi mọi quyền, nghĩa vụ cho sinh viên này trong thời gian bị xử lý kỷ luật sai trái.

Sau đây là nội dung Đơn khởi kiện.
Bình Thuận, ngày 16 tháng 6 năm 2014

ĐƠN KHỞI KIỆN
   
Quyết định V/v buộc thôi học số 1926 do Hiệu trưởng Trường Đại Học Công Nghiệp Thực Phẩm TP.HCM ký ngày 29/11/2013 (“Quyết định buộc thôi học”)
 

Kính gửi: TÒA ÁN NHÂN DÂN TP.HCM

Người khởi kiện: NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN, sinh năm 1992.
Địa chỉ: thôn Lâm Giang – xã Hàm Trí – huyện Hàm Thuận Bắc – tỉnh Bình Thuận.

Người bị kiện: Hiệu trưởng Trường Đại Học Công Nghiệp Thực Phẩm TP.HCM (“Hiệu trưởng Trường ĐH CNTP TP.HCM”).
Địa chỉ: 140 Lê Trọng Tấn- phường Tây Thạnh- quận Tân Phú- TP.HCM

Trân trọng trình bày nội dung Đơn khởi kiện như sau:

1) Nguyên tôi (Nguyễn Phương Uyên) là sinh viên Lớp 10CĐTP1, Trường Đại học Công Nghiệp Thực Phẩm TP. HCM, năm học 2010-2013 (MSSV 3005100901). Tôi bị Toà Phúc thẩm TANDTC- tại TP.HCM tuyên án ba năm tù treo.

Tôi không trình bày nội dung sai pháp luật của Bản án Phúc thẩm ở đây, việc này, tôi đã gửi đơn đề nghị xem xét theo thủ tục giám đốc thẩm tới cơ quan có thẩm quyền, lý do tôi không phạm tội.

2) Sau khi Toà trả tự do cho tôi ngay tại Phiên Toà ngày 16/8/2013, thì ngày 29/11/2013, Thầy Hiệu trưởng Trường ĐH CNTP TP.HCM Đặng Vũ Ngoạn đã ký Quyết định buộc thôi học đối với tôi (sinh viên Nguyễn Phương Uyên).

Xét thấy Quyết định này có nội dung trái pháp luật, không được ban hành theo đúng trình tự, thủ tục qui định, gây thiệt hại nghiêm trọng quyền và lợi ích hợp pháp công dân, tôi khiếu nại. Cụ thể:

a) Quyết định buộc thôi học không có căn cứ pháp luật, nên không có giá trị pháp lý:

Phần căn cứ pháp lý, Quyết định buộc thôi học đã nêu ra 4 căn cứ:

Căn cứ Quy chế học sinh sinh viên các trường đại học, Cao đẳng và Trung cấp chuyên nghiệp chính quy Ban hành theo Quyết định số 42/ 2007/QĐ Bộ GDĐT ngày 1.8.2007 của Bộ Giáo dục và Đào tạo (Dưới đây tôi gọi tắt là “Qui chế HSSV”).

Căn cứ nội dung bản án số 838/2013/HSPT ngày 16.8.2013 của Tòa Phúc thẩm Tòa án nhân dân tối cao tại tp HCM gửi trường Đại học CNTP TP.HCM“. (Dưới đây tôi gọi tắt là “Bản án phúc thẩm”)

Căn cứ công văn số 6144/Bộ GDĐT-CTHSSV ngày 9.9.2013 của Vụ trưởng Vụ Công tác HS SV-Bộ Giáo dục và Đào tạo (Dưới đây tôi gọi tắt là “Công văn số 6144”)

- Và Theo đề nghị của Trưởng phòng công tác chính trị & Học sinh sinh viên.

Trong 4 căn cứ trên, hai căn cứ Về “Qui chế HSSV” và “Bản án phúc thẩm” là hoàn toàn trái pháp luật như tôi nêu rõ tại phần b) dưới đây. Còn căn cứ “Công văn số 6144” là trái với Điều 21 Qui chế HSSV. Bởi lẽ, việc kỷ luật sinh viên phải do “Hội đồng thi đua, khen thưởng nhà trường tổ chức họp, xét và kiến nghị, đề nghị Hiệu trưởng…” (điểm d khoản 1 Điều 21 Qui chế HSSV). Như vậy, Công văn của Vụ trưởng… nào đó, không phải là căn cứ để ra Quyết định kỷ luật buộc thôi học. Cũng vậy, điểm d khoản 2 Điều 21 Qui chế HSSV qui định Trưởng phòng công tác SVHS chỉ có quyền “lập hồ sơ xử lý kỷ luật HSSV, sau khi đã trao đổi với Trưởng khoa, đại diện tổ chức Đoàn…, Hội…” chứ không có quyền “đề nghị…”. Vì quyền “đề nghị” như trên đã nêu thuộc quyền “Hội đồng thi đua khen thưởng nhà trường”. Quyết định buộc thôi học căn cứ “theo đề nghị của Trưởng phòng công tác…” là trái Qui chế HSSV.

b) Quyết định của Thầy Hiệu trưởng căn cứ “Qui chế HSSV” và “nội dung Bản án phúc thẩm” buộc tôi thôi học “do vi phạm pháp luật của nước CHXHCN Việt Nam” là hoàn toàn sai trái, vi phạm pháp luật, gây thiệt hại nghiêm trọng quyền và lợi ích hợp pháp của tôi (Sinh viên Nguyễn Phương Uyên): 

+/ Trước hết, theo qui định tại điểm d khoản 1 Điều 20 Qui chế HSSV, buộc thôi học là “hình thức kỷ luật” nặng nhất “áp dụng đối với HSSV đang trong thời gian bị đình chỉ học tập mà vẫn tiếp tục vi phạm kỷ luật hoặc vi phạm lần đầu nhưng có tính chất và mức độ vi phạm nghiêm trọng, gây ảnh hưởng xấu đến nhà trường và xã hội; vi phạm pháp luật bị xử phạt tù (kể cả trường hợp bị xử phạt tù được hưởng án treo).” Như vậy, theo Qui chế, “vi phạm pháp luật bị xử phạt tù…” như trường hợp của tôi (sinh viên Nguyễn Phương Uyên) sẽ bị xem xét, xử lý kỷ luật “buộc thôi học”.

Điều 21 Qui chế HSSV qui định “Trình tự, thủ tục và hồ sơ xét kỷ luật:

1. Thủ tục xét kỷ luật:

a) HSSV có hành vi vi phạm phải làm bản tự kiểm điểm và tự nhận hình thức kỷ luật;

b) Giáo viên chủ nhiệm chủ trì họp với tập thể lớp HSSV, phân tích và đề nghị hình thức kỷ luật gửi lên khoa hoặc đơn vị phụ trách công tác HSSV;

c) Khoa hoặc đơn vị phụ trách công tác HSSV xem xét, đề nghị lên Hội đồng thi đua, khen thưởng và kỷ luật của nhà trường;

d) Hội đồng thi đua, khen thưởng và kỷ luật nhà trường tổ chức họp để xét kỷ luật, thành phần bao gồm: các thành viên của Hội đồng, đại diện tập thể lớp HSSV có HSSV vi phạm và HSSV có hành vi vi phạm. HSSV vi phạm kỷ luật đã được mời mà không đến dự (nếu không có lý do chính đáng) thì Hội đồng vẫn tiến hành họp và xét thêm khuyết điểm thiếu ý thức tổ chức kỷ luật.
Hội đồng kiến nghị áp dụng hình thức kỷ luật, đề nghị Hiệu trưởng ra quyết định kỷ luật bằng văn bản.

2. Hồ sơ xử lý kỷ luật của HSSV:

a) Bản tự kiểm điểm (trong trường hợp HSSV có khuyết điểm không chấp hành việc làm bản tự kiểm điểm thì Hội đồng vẫn họp để xử lý trên cơ sở các chứng cứ thu thập được);

b) Biên bản của tập thể lớp họp kiểm điểm HSSV có hành vi vi phạm;

c) Ý kiến của khoa hoặc đơn vị phụ trách công tác HSSV;

d) Các tài liệu có liên quan.

Trong trường hợp có đủ chứng cứ HSSV vi phạm pháp luật, nội quy, quy chế, đơn vị phụ trách công tác HSSV sau khi trao đổi với Trưởng khoa, đại diện tổ chức Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam và Hội sinh viên Việt Nam (nếu có) lập hồ sơ trình Hiệu trưởng quyết định hình thức xử lý.”.

Áp dụng qui định trên, tôi khẳng định, chưa bao giờ được yêu cầu “làm bản kiểm điểm…hoặc được mời dự họp…” Quyết định cũng không căn cứ vào “đề nghị của Hội đồng thi đua, khen thưởng nhà trường…”. Như vậy, Quyết định buộc thôi học ghi “căn cứ Qui chế HSSV”, nhưng đã không tuân thủ Qui chế HSSV, không tiến hành theo đúng “trình tự thủ tục và hồ sơ xử lý kỷ luật HSSV” là không có căn cứ pháp lý, trái qui định.

+/ Thứ hai, Bản án phúc thẩm trang 12 có ghi rõ: “Pháp luật Xã hội chủ nghĩa luôn khoan hồng đối với người biết nhận ra những sai lầm của bản thân, để tạo điều kiện cho bị cáo tiếp tục đi học để trở thành người có ích cho xã hội sau này. Hội đồng xét xử thống nhất không cần cách ly bị cáo ra khỏi cuộc sống xã hội cũng có tác dụng giáo dục và phòng ngừa. Bị cáo được trả tự do tại phiên tòa nếu không bị giam giữ về hành vi phạm tội nào khác.” Như vậy, việc tôi “được trả tự do tại Toà” là “để…tiếp tục đi học”. Quyết định buộc thôi học căn cứ Bản án phúc thẩm, nhưng lại làm trái nội dung Bản án phúc thẩm là không có căn cứ pháp lý.

Điều cần nhấn mạnh là căn cứ qui định tại Điều 22 Bộ luật Tố tụng Hình sự: “Bảo đảm hiệu lực của bản án và quyết định của Toà án

1. Bản án và quyết định của Toà án đã có hiệu lực pháp luật phải được thi hành và phải được các cơ quan, tổ chức và mọi công dân tôn trọng. Cá nhân, cơ quan, tổ chức hữu quan trong phạm vi trách nhiệm của mình phải chấp hành nghiêm chỉnh bản án, quyết định của Toà án và phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về việc chấp hành đó.

2. Trong phạm vi trách nhiệm của mình, các cơ quan nhà nước, chính quyền xã, phường, thị trấn, tổ chức và công dân phải phối hợp với cơ quan, tổ chức có nhiệm vụ thi hành bản án, quyết định của Tòa án trong việc thi hành án.

Các cơ quan nhà nước, chính quyền xã, phường, thị trấn có trách nhiệm tạo điều kiện và thực hiện yêu cầu của cơ quan, tổ chức có nhiệm vụ thi hành bản án, quyết định của Tòa án trong việc thi hành án.” Rõ ràng là, Bản án phúc thẩm tuyên bố “tạo điều kiện cho tôi tiếp tục đi học’, nhưng Thầy Hiệu trưởng Trường Đai học Công Nghiệp Thực Phẩm TP.HCM lại ra Quyết định buộc thôi học đối với tôi (sinh viên Nguyễn Phương Uyên) là “không tôn trọng”, “không chấp hành nghiêm chỉnh bản án…”. Quyết định buộc tôi thôi học là trái pháp luật, Thầy Hiệu trưởng và những người (Vụ trưởng…, Trưởng phòng…) đề nghị buộc tôi thôi học (nếu có) đã cố ý không chấp hành Bản án phúc thẩm.

+/ Quyết định buộc thôi học không có căn cứ pháp luật, vi phạm pháp luật như kể trên, đối với tôi, sinh viên năm cuối của Trường Đại học Công Nghiệp Thực phẩm TP.HCM đã xâm phạm quyền được đi học của công dân được Điều 39 Hiến pháp 2013 minh định. Vi phạm Qui chế HSSV, theo đó: “HSSV là nhân vật trung tâm trong nhà trường, được nhà trường bảo đảm điều kiện thực hiện đầy đủ quyền và nghĩa vụ…” (khoản 1 Điều 3); và “Được nhà trường tôn trọng và đối xử bình đẳng…” (Khoản 2 Điều 4). Tước bỏ tương lai “trở thành người có ích cho xã hội” như Bản án phúc thẩm nêu ra. (Đính kèm bản sao Đơn khiếu nại đề ngày 15/3/2014)

3) Bất chấp nội dung Đơn khiếu nại của tôi nêu ra đầy đủ các căn cứ pháp luật chứng minh Quyết định buộc thôi học đối với tôi – như nêu trên- là trái pháp luật, ngày 11/6/2014, tôi nhận được cái gọi là “Thư trả lời của Hiệu trưởng Trường ĐH CNTP TP.HCM” đề ngày 21/4/2014 (đính kèm bản sao), vừa sai pháp luật về hình thức, vừa không phù hợp pháp luật về nội dung. Cụ thể: 

a) Về hình thức

- Điều 24 Quy chế học sinh sinh viên các trường đại học, Cao đẳng và Trung cấp chuyên nghiệp chính quy (Ban hành theo Quyết định số 42/ 2007/QĐ Bộ GDĐT ngày 1.8.2007 của Bộ Giáo dục và Đào tạo) (Dưới đây tôi gọi tắt là “Qui chế HSSV”), qui định rõ: tôi – cá nhân bị kỷ luật- có quyền khiếu nại lên Hiệu trưởng. Và như vậy, Hiệu trưởng phải “xem xét” giải quyết bằng “văn bản giải quyết khiếu nại” chứ không thể là cái “ Thư trả lời… ” được. 

- Về con dấu “treo” đóng trên đầu trang “Thư trả lời…” là không đúng qui định pháp luật, không khẳng định giá trị pháp lý của văn bản. Cụ thể: Điều 1 Nghị định số 58/2001/NĐ-CP của Chính phủ qui định: “Con dấu thể hiện vị trí pháp lý và khẳng định giá trị pháp lý đối với các văn bản, giấy tờ của các cơ quan, tổ chức và các chức danh nhà nước”. “Việc đóng dấu vào các loại văn bản giấy tờ phải theo đúng quy định của pháp luật” (khoản 3 Điều 6). Điểm 2.2 khoản 2 Mục III Thông tư liên tịch số 7/2002/TTLT- BCA-BTCCBCP qui định: “Con dấu chỉ được đóng lên các văn bản, giấy tờ sau khi các văn bản, giấy tờ đó đã có chữ ký của cấp có thẩm quyền”. Điều 26 Nghi định số 110/2004/NĐ-CP của chính phủ qui định về “Đóng dấu: 1. Dấu đóng phải rõ ràng, ngay ngắn, đúng chiều và dùng đúng mực dấu quy định. 2. Khi đóng dấu lên chữ ký thì dấu đóng phải trùm lên khoảng 1/3 chữ ký về phía bên trái. 3. Việc đóng dấu lên các phụ lục kèm theo văn bản chính do người ký văn bản quyết định và dấu được đóng lên trang đầu, trùm lên một phần tên cơ quan, tổ chức hoặc tên của phụ lục.” Như vậy, chỉ được đóng dấu “treo” lên trang đầu, trùm lên một phần tên cơ quan, tổ chức… trong trường hợp “đóng dấu lên các phụ lục kèm theo văn bản chính”. Ở đây, “Thư trả lời…” do Hiệu trưởng Trường ĐH CNTP TP.HCM Nguyễn Xuân Hoàn – người có thẩm quyền- ký tên trên văn bản chính, nên không thể đóng dấu “treo”.

b) Về nội dung:

Đơn khiếu nại của tôi- như đã trình bày ở trên- với đầy đủ các căn cứ pháp lý chứng minh Quyết định buộc thôi học đối với tôi của Hiệu trưởng Trường ĐH CNTP TP.HCM là trái pháp luật; thế nhưng, “Thư trả lời…” đã không “trả lời… ” được bất cứ căn cứ pháp luật nào mà tôi nêu ra, chỉ áp đặt: “Việc ra Quyết định buộc thôi học đối với Nguyễn Phương Uyên đã được thực hiện đúng thủ tục, trình tự, qui định của Nhà trường và phù hợp với các văn bản, pháp luật hiện hành của nhà nước CHXHCN Việt Nam”. Thật đáng xấu hổ cho những người Thầy “khoa học” khi không có “khoa học”, không chỉ ra được từng điểm, từng căn cứ mà tôi khiếu nại là “đúng thủ tục, trình tự…phù hợp văn bản pháp luật” nào? Mặc dù, tôi đã trưng dẫn chi tiết, cụ thể!, mà chỉ biết áp đặt một câu chung chung, không trưng dẫn được bất kỳ một căn cứ pháp luật nào để bác bỏ nội dung khiếu nại của tôi.

Tôi trích dẫn ra đây điểm e khoản 2 Điều 31 Luật Khiếu nại để Quí “thầy” tham khảo là: “nội dung’ của văn bản giải quyết khiếu nại bắt buộc phải có “Căn cứ pháp luật để giải quyết khiếu nại”. “Căn cứ pháp luật nào” chứng minh Quí “thầy” nói “đúng trình tự…”? “phù hợp pháp luật” nào?

Yêu cầu của Người khởi kiện: 

Qua toàn bộ nội dung kể trên, để đảm bảo tôn trọng pháp luật, đảm bảo quyền và lợi ích hợp pháp sinh viên, đề nghị Quí Tòa án thụ lý, giải quyết buộc Hiệu trưởng Trường ĐH CNTP TP.HCM phải thu hồi, hủy bỏ Quyết định V/v buộc thôi học số 1926 do Hiệu trưởng Trường Đại Học Công Nghiệp Thực Phẩm TP.HCM ký ngày 29/11/2013 và “Thư trả lời của Hiệu trưởng Trường ĐH CNTP TP.HCM” đề ngày 21/4/2014vì những văn bản này có nội dung và hình thức trái pháp luật, không có giá trị pháp lý.

Trân trọng,
NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN

Đính kèm:
- Bản sao Chứng minh nhân dân
- Bản sao Đơn khiếu nại đề ngày 19/3/2014
- Bản sao Quyết định buộc thôi học
- Bản sao Thư trả lời…

2 nhận xét :

  1. Nhật tân hựu nhật tân01:26 Ngày 17 tháng 06 năm 2014
    Anh hùng thay con gái VN . Phương Uyên ! Cố lên . Phần thắng sẽ thuộc về em . HT trường ĐHSP Hà Nội còn đang cúi mặt về vụ Nhã Thuyên Đỗ thị Thoan , nay đến HT trương ĐHCNTP, Tp HCM cu4g sẽ phải cúi mặt vì một SV của mình . Nghĩ mà buồn cho nền GDVN !
    Trả lời
  2. Anh Tễu, ,kiện để cho bà con cả nước biết là Trường ĐHCNTP TP sử dụng luật rừng xử ép một cháu SV 20 tuổi. Cái chính tôi muốn lạm bàn ở đay là làm sao giúp cháu đi học và có điều kiện đi học. Cháu tốt nghiệp " ĐH Nhân Dân "là nhân tố tốt, là điều kiện ắt có và đủ để những người lớn , những bậc từng là cha mẹ , đang là phụ huynh , cùng với gia đình cháu tạo điêù kiện để cháu đi học , nếu không được trong nước thì xin ở nước ngoài . Dĩ nhiên quyền quyết định vẫn hoàn toàn do chính cháu Phương Uyên
    Tôi hoàn toàn tin Anh Nguyễn Xuân Diện và Anh Nguyễn Quang A đủ uy tín và quan hệ để kêu gọi và hỗ trợ cháu.
    Tôi xin đang ký trước. Tôi tên Nguyễn Thành Hà, hiện nay ở 3557 Riddick Dr. Pensacola Florida , US , Email : laoha47@yahoo.com. Chỉ co mỗi phương tiện có thể giúp cháu được điêu kiện ăn ở và việc làm part time tại tp Pensacola , Fl.

    Xin các anh có ý kiến 
    Trả lời
Read more…

04 THÁNG 6, NGÀY NÀY CÁCH ĐÂY 25 NĂM TẠI TRUNG QUỐC

8:46 PM |

NGÀY NÀY CÁCH ĐÂY 25 NĂM TẠI TRUNG QUỐC



NGÀY NÀY CÁCH ĐÂY 25 NĂM TẠI TRUNG QUỐC

Nguyễn Quốc Toản

Đã xảy ra sự kiện Thiên An Môn. Chính phủ, quân đội đã dùng xe tăng nghiền nát những người biểu tình. (Xem toàn cảnh sự việc tại đây:http://vi.wikipedia.org/wiki/S%E1%BB%B1_ki%E1%BB%87n_Thi%C3%AAn_An_M%C3%B4n)

Sự tàn độc của chế độ đối với dân minh như vậy, thì thử hỏi bất cứ điều gì họ cũng sẵn sàng chà đạp luật pháp quốc tế để gây chiến với VN.

Đừng mơ hồ và ảo tưởng về 16 chữ vàng và 4 tốt.
Đừng đồng chí anh em, đừng láng giềng hữu nghị gì nữa.


Cuộc biểu tình ở quảng trường Thiên An Môn năm 1989, hay Thảm sát quảng trường Thiên An Môn, Cuộc xô xát ngày 4 tháng 6, là một loạt những vụ biểu tình của sinh viên, trí thức và những nhà hoạt động công nhân lãnh đạo ở Cộng hòa nhân dân Trung Hoa từ 15 tháng 4 đến 4 tháng 6 năm 1989 tại nhiều thành phố ở Trung Quốc, đòi hỏi tự do ngôn luận, tự do báo chí và tái lập quyền kiểm soát của công nhân đối với ngành kinh doanh.(theo chính quyền Trung Quốc) do bất bình về tham nhũng của chính quyền, những cuộc đụng độ đã khiến 800 dân thường thiệt mạng, 10.000 người bị thương. Nhưng bệnh viện địa phương đưa ra con số khoảng 2.000. Tại đỉnh cao của những cuộc chống đối, có khoảng một triệu người đã tụ tập tại quảng trường này.
Sự kiện được đặt tên theo vị trí diễn ra sự đàn áp phong trào ở Quảng trường Thiên An Môn, Bắc Kinh của Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc. Những người biểu tình thuộc nhiều nhóm khác nhau, từ các trí thức tin tưởng rằng chính phủ do Đảng Cộng sản Trung Quốc lãnh đạo quá tham nhũng và hà khắc, tới những công nhân thành thị tin rằng cải cách kinh tế Trung Quốc đã đi quá xa dẫn tới lạm phát tăng cao và tình trạng thất nghiệp lan tràn đe dọa cuộc sống của họ.

Sau khi những người biểu tình bất chấp kêu gọi giải tán của chính phủ, một sự chia rẽ xảy ra bên trong Đảng cộng sản về việc giải quyết vấn đề với những người biểu tình theo cách nào. Trong những nhóm đang tranh cãi nhau, một phe cứng rắn nổi lên và quyết định đàn áp cuộc biểu tình mà không cần để ý tới những yêu cầu của họ.
Ngày 20 tháng 5, chính phủ tuyên bố thiết quân luật và vào đêm ngày 3 tháng 6, sáng ngày 4 tháng 6, xe tăng và bộ binh quân đội được gửi tới quảng trường Thiên An Môn để đàn áp phong trào và giải tán những người biểu tình. Những ước tính về con số thiệt mạng dân sự khác nhau: 4000-8000 (CIA), 2.600 (Hội Chữ thập đỏ Trung Quốc) và một nguồn chưa được xác định khác là 5.000. Số người bị thương từ 7.000 đến 10.000. Tiếp sau cuộc bạo lực, chính phủ tiến hành nhiều cuộc bắt giữ để đàn áp những người ủng hộ phong trào, cấm đoán báo chí nước ngoài và kiểm soát nghiêm ngặt việc đưa tin các sự kiện của báo chí Trung Quốc. Cuộc đàn áp bằng bạo lực đối với những người biểu tình ở quảng trường Thiên An Môn đã gây nên sự chỉ trích rộng rãi của quốc tế đối với chính phủ Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.

Tại Trung Quốc, vụ này thường được gọi là Sự kiện mùng 4 tháng 6 (六四事件) hay Phong trào mùng 4 tháng 6 (六四运动). Tên sau được đặt theo tên của hai hành động phản kháng khác cũng xảy ra ở quảng trường Thiên An Môn: Phong trào mùng 4 tháng 5 năm 1919 và Phong trào mùng 5 tháng 4 năm 1976.


Một số hình ảnh kèm theo bài viết:







 Nguồn: FB Quốc Toản
Các bài về sự kiện Thiên An Môn trên báo chí - truyền thông 4.6.2014:



Tù nhân Thiên An Môn cuối cùng? (BBC). “Ông Miêu là công nhân nhà máy ở Bắc Kinh và bị kết tội gây hỏa hoạn vì ném rổ vào xe tăng đang bốc cháy. Vì vi phạm tưởng không có gì to tát này, ông bị kết án tử hình treo và vài năm sau được giảm xuống chung thân“.  – Tư liệu về đàn áp ở Thiên An Môn (BBC). –THIÊN AN MÔN VẾT NHỤC NGÀN NĂM (FB Nguyễn Hữu Quý).


Những hồn ma Thiên An Môn (Phạm Vũ Lửa Hạ). – 4.6.1989: THIÊN AN MÔN ĐẪM MÁU (Khối 8406). “Dù những đôi vai của chúng ta vẫn không đủ sức mạnh, dù cái chết đối với chúng ta sẽ rất khắc nghiệt, chúng ta phải chấp nhận hy sinh cuộc sống, chúng ta không có chọn lựa nào khác khi lịch sử đòi hỏi chúng ta phải làm điều đó. Những huyễn tưởng đẹp đẽ về sự chịu đựng đau khổ chỉ có thể bị xóa bỏ bằng sự khổ đau chịu đựng trong hiện thực. Với vong linh của người đã khuất – chúng ta đấu tranh để được sống. Với sự tuyệt vọng để cứu lấy cái đất nước ích kỷ và không có nhuệ khí này – chúng ta dâng hiến bản thân mình. Nếu chúng ta không sẵn sàng để hy sinh thì còn ai sẽ làm điều đó đây?


Lãng quên Thiên An Môn : Chính sách xóa ký ức dân tộc của chế độ Bắc Kinh (RFI). “Chương trình kiểm soát giáo dục và kiểm duyệt thông tin báo chí loại trừ những từ ngữ liên quan xa gần đến phong trào Thiên An Môn, đến khát vọng tự do dân chủ trong suốt 25 năm qua đã làm cho rất nhiều người trẻ không biết chuyện gì đã xảy ra hoặc nếu biết thì cũng rất mù mờ“.  – Các bà mẹ Thiên An Môn: Không muốn trả thù, nhưng từ chối sự lãng quên (Le Figaro/ Thụy My). – Đài Loan cảnh báo TQ phải nhìn nhận biến cố Thiên An Môn 1989 (RFI).


- Trần Trung Đạo: Nếu biến cố Thiên An Môn xảy ra hôm nay (Ba Sàm). “Nếu biến cố Thiên An Môn xảy ra hôm nay, ý thức dân chủ trong thệ hệ trẻ Trung Quốc đã trưởng thành cộng với các phương tiên thông tin đang có, cuộc tranh đấu sẽ không dừng lại ở những điều thỉnh nguyện suông mà có thể dẫn đến sự sụp đổ toàn bộ hay ít nhất làm thay đổi căn bản cơ chế chính trị tại Trung Quốc“.


- Lê Diễn Đức: Từ cuộc bầu cử tự do tới Thiên An Môn (Blog RFA).



Ba Sàm điểm tin
Read more…

AI Video maker

pictory

Code type Ad code