Việt kiều Mỹ tâm sự về cuộc sống bị "bóc lột" khủng khiếp nơi xứ người

4:15 PM |
Khi tới Mỹ, việc tìm một công việc với bằng cấp đã học ở Việt Nam rất khó, và việc bạn phải trở thành thành phần lao động chân tay sẽ là điều tất yếu.
Việc tìm được một công việc phù hợp với bằng cấp đã học ở Việt Nam sẽ là điều không thể, vì vậy khi đặt chân tới mảnh đất thiên đường này, việc bạn phải trở thành thành phần lao động chân tay sẽ là điều tất yếu.
Đối với thành phần lao động này ở Mỹ thì phải nói là vô cùng vất vả. Tất nhiên, ở Mỹ không ai ép buộc mình phải làm việc nhiều giờ cả, nhưng vì cuộc sống và bạn muốn có tất cả mọi thứ nên phải làm việc cộng lái xe 11-13 giờ/ngày, 7 ngày/tuần.
Với mức vật giá đồ ăn người Việt ưa thích tương đối đắt đỏ: 8 USD cho một kg rau muống, 1,29 USD cho 3 nhánh sả hoặc rau thơm các loại, 12 USD một kg nhãn tươi, 3,99 USD một trái đu đủ, hoặc thơm, 20 USD cho một hộp chôm chôm 36 trái... thì với mức lương khiêm tốn 1500-2500 USD/tháng chưa xài đã hết.
Vì vậy, đa số thành phần lao động chi tiêu hết sức tiết kiệm và dĩ nhiên là rất nhiều người không dám bỏ tiền để mua bảo hiểm y tế. Bảo hiểm ở Mỹ rất đắt đỏ, ngay bản thân tôi, gia đình gồm 8 người và nhiều bạn bè của tôi hầu như không ai có bảo hiểm.
Cũng vì điều này, tôi đã chứng kiến nhiều cảnh đau lòng. Chẳng may bạn mắc bệnh, đi khám bác sỹ dù bác sĩ không chữa được bệnh cho bạn nhưng cũng lấy 120-150 USD và bác sĩ đó giới thiệu tới một bác sĩ khác mà bác sĩ đó cũng bó tay luôn thì cũng lấy một khoảng tương tự.
Ở Mỹ chữa bệnh vô cùng đắt đỏ, một ca phẫu thuật nhiều khi trả cả đời không hết. Cũng vì lý do này nên nhiều người dù mang bệnh trong người nhưng điều kiện kinh tế eo hẹp nên cứ chịu đựng để lâu ngày dẫn đến bệnh nặng và tử vong cũng là chuyện thường xảy ra.
Theo tờ Miami Herald, cộng đồng người Việt ở Mỹ đã trở thành lực lượng kiểm soát gần như hoàn toàn nghề làm móng (nail) ở nước này.
[IMG] 
Tuy nhiên, làm nail cũng có những đắng cay mà người trong nghề mới hiểu hết.
Hầu hết ở Mỹ ai cũng phải làm việc nhiều giờ, không còn thời gian để chăm sóc bản thân, gia đình và con cái. Đi làm về đến nhà đã đau nhừ toàn thân, ăn cũng không muốn ăn chứ đừng nói là làm cơm tối cho gia đình và tất nhiên là cũng chẳng còn mặn mà tới chuyện chăn gối nữa vì phải giữ sức để mai đi "cày".
Đối với chị em, khi đến Mỹ cứ nghĩ mình là số một, nhưng tôi thấy chị em chẳng sung sướng tí nào cả. Nhiều khi họ còn phải làm việc vất vả hơn cánh đàn ông ấy chứ. Chỉ đơn cử việc sinh đẻ thôi cũng đã là một thiệt thòi lớn.
Thông thường ở Mỹ sau khi sinh, chỉ ở lai bệnh viện 48h. Chồng thì cũng chỉ nghỉ 2-3 ngày sau đó là chị em phải tự lo cho bản thân và con nhỏ, 1-2 tuần nhiều lắm là 4 tuần lại phải đi làm. Con nhỏ chưa đầy tháng tuổi phải gửi trẻ 11-12h/ngày. Nhiều khi nhìn con còn quá bé mà phải đưa đi gửi cả ngày ứa cả nước mắt, nhưng biết làm sao bây giờ. Nghỉ ở nhà để lo cho con ư? Lấy tiền đâu ra để mà sống? Ai lo cho đống hóa đơn hàng tháng? Đến khi con đi học thì cả tuần không thấy mặt con ấy chứ.
Ở Mỹ, hầu hết thực phẩm đều là đông lạnh có khi hàng tháng. Đồ ăn thì nấu một lần cho 2-3 ngày. Ăn thì chẳng bao giờ đúng bữa, mà cũng chẳng còn kịp nhai nữa, nuốt cho đầy bụng để mà làm việc. Bữa sáng thì ăn ở trên xe, bữa trưa thì ăn ở chỗ làm, rỗi lúc nào thì ăn lúc đó, nhiều hôm bận quá chẳng có thời gian để mà ăn phải uống sữa trừ cơm.
Rất nhiều hôm bữa tối, cơm canh đổ đầy một tô, hâm nóng bằng lò vi sóng, chồng lái xe vợ vừa ăn vừa đút cho chồng ăn vội vã tới đón con kẻo trễ bảo mẫu than phiền. Đọc đến đây thôi thì nhiều bạn đã đặt câu hỏi: Tại sao không về Việt Nam mà sống?
Xin thưa với các bạn, có rất nhiều nguyên nhân. Khi đi thì tìm mọi cách đi cho bằng được giờ về sợ xấu hổ, con cái học hành dở dang, khả năng kinh tế không cho phép, nhà ở Việt Nam giờ quá đắt. Nếu ngày xưa ai có nhà mặt phố bán để ra đi thì đừng bao giờ về tìm hiểu xem căn nhà đó bây giờ bao nhiêu, nếu không bạn sẽ không ngủ được đâu. Về Việt Nam lại phải bắt đầu lại từ đầu...
Riêng bản thân tôi thì, mình đã quá hèn mọn, không làm được gì cho dân tộc thôi thì hy sinh chút sức mọn này cho gia tộc. Chỉ mong những người thân trong gia tộc tôi nói riêng và những người ở Việt Nam có thân nhân ở nước ngoài nói chung thực sự hiểu được giá trị của đồng tiền mồ hôi nước mắt mà người con tha hương gủi về.
[IMG] 
Nói chung, người Việt chúng ta rất cần kiệm. Đa số sau khi định cư ở nước ngoài 2-3 năm thì ai cũng bắt đâu dư dả 40.000-50.000 USD hay hơn thế nữa. Nhưng những ngày đen tối lại bắt đầu từ đây.
Lúc đã có tiền, bạn bắt đầu nhìn lại cuộc sống. Với suy nghĩ, mình không thể ở mãi trong một căn hộ chật hẹp, phức tạp, đi một chiếc xe cũ kĩ như thế này được... Một ngày, bạn tới gặp chuyên viên ngân hàng, người nhân viên này đã từng ăn học ở trường hàng năm để dụ dỗ mọi người. Nào là: bạn không phải ở nhà mướn, thực sự làm chủ căn nhà của mình, là tài sản lớn, là khoản đầu tư sinh lời cao, sau khi bạn trả xong căn nhà bạn sẽ có một khối tài sản lớn...
Sau khi gặp môi giới xem một loạt nhà và tất nhiên là bạn không thích một căn nhà cũ, nhỏ trên dưới 100.000 USD. Kết quả là bạn quyết định mua trả góp 30 năm cho một căn nhà 300.000-400.000 USD ở cho sướng tấm thân. Lúc này bạn cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Đất nước Mỹ đã cho mình quá nhiều cơ hội.
Rõ ràng là, chỉ cần 5000 USD để mua một chiếc xe 40-50.000 USD; 10-20.000 USD để mua một căn nhà 400.000 USD. Thậm chí bạn chỉ cần có công việc ổn định chẳng cần đồng nào cũng mua được nhà, xe... Nhưng theo sự hiểu biết của tôi thì bạn đã chui vào một cái bẫy tài chính hết sức tinh vi mà các chuyên gia kinh tế hàng đầu tạo ra.
Tại sao vậy? Vừa ký mua căn nhà thì bạn đã mất đi 6% giá trị của căn nhà cho "tiền môi giới", mà nhiều người cho rằng người bán trả, nhưng theo tôi thì người mua đưa tiền cho người bán trả. Nếu không tin thì bạn bán ngay căn nhà vừa mua thì sẽ biết là mình mất bao nhiêu %.
Chẳng hạn, bạn mua một căn nhà 400.000 USD, cứ cho là trả trước 100.000 USD thì ngân hàng phải trả cho chủ đầu tư 300.000 USD, tức bạn mượn 300.000 USD tiền mặt thế chấp bởi căn nhà với lãi suất 4,99-7,99 %/năm tùy tín dụng từng người. Bên cạnh đó, bạn phải trả thuế tài sản 1,75-4 %/năm tùy từng khu và thành phố mình ở.
[IMG] 
Những ngôi nhà được bán với giá 500 hay 1.000 USD đăng tải trên báo chí Việt Nam rất phổ biến tại Mỹ. Tuy nhiên, theo các chuyên gia, nếu không am hiểu luật pháp của Mỹ, nhà đầu tư có thể bị mất cơ hội và... mắc cạn. Ví dụ: với một căn nhà 400.000 USD trả trước 100.000 USD thì phải trả hàng tháng: tiền gốc 1000-1200 USD, tiền lời ngân hàng 1500-2000 USD, tiền thuế tài sản 600-800 USD cộng tiền vệ sinh khu vực 300-600 USD/năm, tiền bảo hiểm...
Tính ra mỗi ngày ngủ dậy thì có một ai đó đã rút ra từ hầu bao của bạn 100-150 USD/ngày, sau 30 năm bạn phải trả 1,2 - 1,5 triệu đô cho một căn nhà 400.000 USD. Sau khi dọn tới căn nhà mới, bạn thấy căn nhà trống trơn, lúc này thì túi tiền cũng đã vơi và bạn lại nhớ tới "lệnh bài " mà Hoàng Đế Obama ban tặng.
Mà nó cũng giống lệnh bài thật, cứ tới bất cứ trung tâm mua sắm nào, chỉ cần kéo cái rẹc là có thể khuân về bất cứ thứ gì, từ cái mở nắp chai rượu đỏ tới TV, tủ lạnh... Bạn lại thấy vô cùng sung sướng là mình không còn thiếu bất cứ thứ gì chỉ có thiếu nợ đến mức không thể thiếu nhiều hơn được nữa.
Đến thời điểm này thì bạn và vợ con đã nhiễm loại virus mua sắm, loại virus này ở Mỹ chưa có thuốc chữa.Nhưng xin thưa với các bạn là loại thẻ tín dụng mua trước trả tiền sau này chẳng khác gì một lưỡi dao cắt cổ. Với lãi suất 14,99-24,99 % năm, tính ra cũng xấp xỉ mượn tiền nợ nóng ở tiệm cầm đồ ở Việt Nam.
Khoảng 20 ngày sau thì hóa đơn đòi nợ tới gõ cửa nhà bạn mà không bao giờ biết mệt mỏi. Tôi cam đoan là sau khoảng 2-3 năm lo trả tiền nhà, thẻ... tóc của bạn không còn kịp bạc nữa mà nó rụng ráo trọi. Có nhiều anh chàng kỹ sư, chuyên gia theo được 5-7 năm nhưng đùng một cái mất việc.
Bạn thử nghĩ những người này trụ được bao lâu? 3-6 tháng là mất nhà => mất vợ, con. Vì vậy cho nên, lâu lâu lại nghe tin, có một anh chàng tầm 35-40 tuổi vác súng tới chỗ làm sát hại đồng nghiệp, vợ con rồi đặt dấu chấm hết cho cuộc đời.
Mà cứ cho là có nhiều người leo đến 30 năm để trả hết nợ nhà đi chăng nữa thì lúc này bạn cũng sắp trở thành người của thế giới bên kia, còn nhà thì sắp sập.Nếu bạn muốn sang căn nhà cho con cái thì con của bạn lại phải đóng một khoản thuế rất cao.
Nếu chẳng may bạn qua đời thì tất cả chủ nợ, đặc biệt là nợ tiền bệnh viện đến phong tỏa căn nhà và toàn bộ tài sản của bạn kể cả tiền tiết kiệm trong ngân hàng. Lúc này chủ nợ sẽ bán đấu giá từ căn nhà đến đôi bông tai, cho đến khi đủ số tiền bạn nợ mới thôi.
Nếu không đủ, họ có quyền thu hồi những tài sản mà trước đây bạn đã cho tặng con cái trong vòng 7 năm. Đau quá phải không các bạn? Tôi nghĩ, ở Mỹ họ áp dụng chính sách "xẻo dần", người có nhiều xẻo nhiều, kẻ có ít xẻo ít, xẻo đến chết thì thôi không xẻo nữa, mà bưng sạch luôn.Cũng vì những lý do kể trên, dù tôi đã ở Mỹ lâu năm nhưng tôi lại thuê phòng hoặc căn hộ để ở.
Bao nhiêu tiền làm ra tôi đều đầu tư về Việt Nam, vừa xây dựng quê hương đất nước vừa thắng lợi lớn. Hiện tại có những bất động sản của tôi ở Việt Nam đã lên giá 30 lần vì tôi mua từ năm 1998. Hàng tháng tôi vấn có thu nhập từ tiền thuê nhà, còn hơn cả thu nhập ở Mỹ. Và nhất định một ngày không xa tôi sẽ về Việt Nam để sinh sống.
Theo cách nghĩ của riêng tôi, nếu như một ngày nào đó các bạn ở Việt Nam qua Mỹ để du lịch, thấy cuộc sống ở Mỹ quá hào nhoáng mà bỏ một triệu đô để mua đứt một căn nhà thì bạn đã thuộc thành phần đại gia. Mà đại gia thì sống ở Mỹ làm gì cho buồn mà chủ yếu là lo cho con cháu. Mà lo cho con cháu thì phải tính 20 -30 năm hay hơn thế nữa, thì bạn không chỉ bỏ một triệu, mà phải chuẩn bị thêm ngót nghét một triệu nữa để đóng thuế.
Cho nên tôi thiết nghĩ, đại gia thì không dại gì đầu tư một cách thiếu khôn ngoan như vậy. Thà bỏ tiền ra làm từ thiện hay xây cho liệt tổ liệt tông một căn nhà thờ còn để lại tiếng thơm ngàn đời cho con cháu.Thật ra thì còn nhiều điều phải nói lên nữa nhưng thời gian không cho phép và sự hiểu của tôi về xã hội Mỹ còn rất khiêm tốn.
Qua đây cũng cầu xin những ai hiểu biết về xã hội Mỹ, đặc biệt là về khía cạnh luật sở hữu và thừa kế tài sản, hãy viết lên một bài để cộng đồng người Việt chúng ta ở nước ngoài có thêm kinh nghiệm để bảo toàn tài sản của mình./.
Theo Báo Du học
Read more…

Xin hãy mở to mắt

10:49 PM |

Xin hãy mở to mắt

Nguyễn Trung
15-06-2014

Tiếp theo những sự kiện gây hấn liên tục từ mấy năm nay ở Hoa Đông và khu vực bãi san hô Scarbourough, sự kiện giàn khoan HD 981 và việc Trung Quốc đang ráo riết xây dựng các căn cứ nổi tại các bãi đá Gạc Ma, Chữ Thập thuộc nhóm các đảo Trường Sa của Việt Nam (Trung Quốc đánh chiếm năm 1988) đánh đi một tín hiệu báo động với các nước trong khu vực và cả thế giới: Trung Quốc đang bước vào thời kỳ thực hiện quyết liệt khát vọng bá chiếm Biển Đông, với mục tiêu trước mắt trở thành đế chế đại dương. 

Toàn bộ bước đi nói trên của Trung Quốc mở đầu một giai đoạn mới của quá trình thực hiện khát vọng trở thành siêu cường vào khoảng giữa thế kỷ này. Với những tính toán dựa trên thực tế là cục diện quốc tế sau chiến tranh Iraq (2003 -2010) đã chuyển sang thế giới đa cực với nhiều diễn biến mới phức tạp, Trung Quốc trong nhiệm kỳ Hồ Cẩm Đào (khóa 17 của ĐCSTQ 2007 – 2012) đã chủ trương kết thúcthời kỳ giấu mình chờ thời , để chuyển sang thời kỳ thể hiện sức mạnh thực hiện “giấc mơ Trung Hoa”, với những bước đi cứng rắn được xác định tại đại hội 18 của Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ) thời Tập Cận Bình.

Trên thế giới sau chiến tranh Iraq (2003 – 2010), nước Mỹ thời Obama từ nhiệm kỳ I đã chuyển mạnh sang quan điểm chiến lược san sẻ trách nhiệm giữa các đồng minh trong những vấn đề quốc tế và đề ra chiến lược trục xoay về Châu Á – Thái Bình Dương để đối phó với sự lấn át ngày càng leo thang của Trung Quốc đang uy hiếp các nước láng giềng trong khu vực. Trong bối cảnh tình hình rất phức tạp ở Ukraina, việc Nga sáp nhập Crimea (04-2014) là bước mở đường đưa đế chế Nga trở lại chính trường quốc tế. Đồng thời với sự kiện Crimea, hợp tác Nga – Trung qua chuyến đi Trung Quốc của Putin tháng 05-2014 đã tạo ra một dạng tập hợp lực lượng mới đối phó lẫn nhau giữa các “cực” lớn trên thế giới. Động thái này mang lại nhiều lợi thế mới cho Trung Quốc để (a) khai thác những cơ hội mới đang đến, và (b) để phát huy lợi thế tương đối do sức mạnh áp đảo tại chỗ trong khu vực Đông Nam Á.

Cũng khoảng một thập kỷ nay các nước phương Tây nói chung đang phải trải qua một thời kỳ thay đổi quyết liệt cấu trúc kinh tế, phải xử lý nhiều vấn đề nảy sinh trong quá trình toàn cầu hóa kinh tế nói chung và trong những biến động mới của địa kinh tế và địa chính trị của cục diện quốc tế hôm nay nói riêng. Nói một cách đơn giản, Mỹ và các nước phương Tây đang ở trong thời kỳ rất bận rộn với chính bản thân mình. Trong khi đó sự phụ thuốc lẫn nhau ở phạm vi toàn cầu ngày càng phức tạp hơn, xử lý vấn đề nào cũng vướng phải tình trạng rút dây động rừng (dẫn chứng rõ nét nhất là Mỹ và phương Tây có nhiều lợi ích đối kháng với lợi ích của Nga và Trung Quốc, nhưng sự phụ thuộc lẫn nhau – nhất là trong kinh tế – giữa tất cả các đối thủ này vẫn ngày càng lớn). Trung Quốc bất chấp đạo lý và luật pháp quốc tế, cũng không quan tâm đến trách nhiêm là nước lớn, luôn luôn theo đuổi cách hành xử “mục tiêu biện minh cho biện pháp”, do đó đang khai thác tốt nhất những rối ren trên thế giới.

Mấy tháng gần đây lại nổi lên thánh chiến của lực lượng Nhà nước Hồi giáo và Cận Ðông (ISIL) có mối liên hệ mật thiết với mạng lưới al-Qaeda và Taliban. Diễn biến mới này chẳng những có nguy cơ nhấn chìm Iraq trong nội chiến, mà đang cùng với những biến động phức tạp ở Ai-cập và Syrie có thể đảo ngược tình hình toàn khu vực Trung Đông với những hệ quả khó đoán trước. Mỹ và phương Tây đang rất lúng túng. Tình hình nghiêm trọng đến mức Iran – vốn là “kẻ thù nguy hiểm” của Mỹ và Iraq – đã tuyên bố sẵn sàng hợp tác với Mỹ và Iraq trong việc đẩy lùi phiến quân thánh chiến ISIL, kể cả việc đưa quân vào Iraq. Đương nhiên, những diễn biến mới này đang tạo ra tình hình “đục nước béo cò” cho các đối thủ ngoài cuộc.

“Con cò ngoài cuộc” lớn nhất hiện nay đang là Trung Quốc.

Nhờ vào tận dụng các lợi thế riêng và triệt để khai thác quá trình toàn cầu hóa, kinh tế Trung Quốc dù nhiều khuyết tật thế nào đi nữa vẫn đang có tốc độ tăng trưởng cao nhất trong số tất cả các cường quốc, có khả năng trở thành nền kinh tế có quy mô GDP lớn nhất hành tinh vào giữa thế kỷ 21, vô luận cái giá nhân dân Trung Quốc và các nền kinh tế khác phải trả như thế nào cho sự phát triển này. Với dự trữ ngoại tệ hiện nay khoảng 4000 – 4500 USD (lớn nhất thế giới, gấp khoảng 20 lần của Mỹ, khoảng gấp 3 Nhật, gấp 4 khối EU…), với ngân sách quốc phòng từ hơn một thập kỷ nay tăng 2 con số, Trung Quốc đang tạo ra cho mình một lực lượng quân sự có thế mạnh áp đảo tại chỗ so với các nước trong khu vực Đông Nam Á.

Cục diện quốc tế nói trên, bối cảnh cụ thể của khu vực Đông Nam Á hiện nay, và đòi hỏi bên trong cùng với tiềm lực Trung Quốc đã tích tục được, đấy là ba nguyên nhân chủ yếu dẫn tới kết thúc thủ đoạn giấu mình chờ thời, để từ những năm gần đây chuyển hẳn sang giai đoạn mới của chiến lược bá chiếm Biển Đông.

Cái nền làm cơ sở cho quyết định của Trung Quốc trên Biển Đông cho thấy:

(a) sự kiện giàn khoan HD 981 là một bước đi có tính toán kỹ lưỡng trong toàn bộ chiến lược lớn của Trung Quốc, cố khai thác tối đa những diễn biến mới trong cục diện đa cực rất phức tạp của bối cảnh quốc tế và khu vực hiện nay;

(b) sự kiện giàn khoan HD 981 cùng với việc ráo riết xúc tiến xây dựng các căn cứ quân sự nổi ở Gạc Ma và Chữ Thập nằm trong tổng thể ý đồ chiến lược mở ra thời kỳ mới quyết liệt giành bá quyền trên Biển Đông;

(c)  các lý do (a) và (b) nêu trên cho thấy sự kiện giàn khoan HD 981 không phải là một hành động đơn lẻ của Trung Quốc xâm phạm chủ quyền và lãnh hải chống Việt Nam, mà là một hành động mang tính chất xâm lược, nằm trong tổng thế chiến lược bá chiếm Biển Đông;

(d) việc Trung Quốc khăng khăng cự tuyệt đối thoại với Việt Nam để giải quyết hòa bình sự kiện giàn khoan HD 981, xuyên tạc trắng trợn sự thật để chủ động tố cáo Việt Nam về sự kiện này tại Liên Hiệp Quốc, ráo riết thực hiện những thủ đoạn ngoại giao hung hăng khác trên các diễn đàn quốc tế (gần đây nhất là diễn đàn Shangri La 13) cho thấy Trung Quốc đã chủ động vứt bỏ 4 tốt và 16 chữ trong quan hệ với Việt Nam – vì đã sử dụng xong rồi.   

Đến đây có thể rút ra nhận định: Cùng với việc mở đầu thời kỳ quyết liệt thực hiện khát vọng bá chiếm Biển Đông, Trung Quốc còn chủ động tạo ra những yếu tố đối kháng mới trong quan hệ với Việt Nam. Liên quan đến sự kiện giàn khoan HD 981, có thể xem việc kích động bạo loạn trong những ngày 13 và 14-05-2014 cướp phá khoảng 800 xí nghiệp của Việt Nam có FDI tại 22 địa phương, gây cho phía Việt Nam nhiều thiệt hại rất lớn về kinh tế và chính trị là dẫn chứng mới nhất của những yếu tố đối kháng này trong chính sách đối ngoại của Trung Quốc đối với Việt Nam. Hiển nhiên Trung Quốc đã chuyển quan hệ song phương giữa hai nước sang một thời kỳ quyết liệt mới

Trong khi đó nước ta như thế nào và đang đứng ở đâu?

Bước vào năm độc lập thống nhất đất nước thứ 40, sự nghiệp xây dựng và bảo vệ đất nước của Việt Nam đã tạo ra những bước phát triển ban đầu, với kết quả trở thành nước có thu nhập trung bình – đúng ra phải nói là nước có thu nhập trung bình thấp. Nhưng tình hình cho thấy mặc dù sự nghiệp công nghiệp hóa của Việt Nam trong 3 thập kỷ vừa qua đã huy động được một nguồn lực có mọi nguồn gốc khác nhau lớn khoảng gấp đôi của Hàn Quốc cho thời kỳ này (cũng khoảng 3 thập kỷ: 1960 – 1990), nhưng Việt Nam không thể hoàn thành công nghiệp hóa vào năm 2020. Hiện nay Việt Nam vẫn là một nước nghèo, năng suất lao động thấp nhất trong khu vực, từ năm 2007 bước vào cuộc khủng hoảng cơ cấu kinh tế rất trầm trọng, nợ nần lớn, hiện nay vẫn đang tìm đường ra.

Trong khi đó chế độ chính trị định hướng xã hội chủ nghĩa do ĐCSVN xây dựng lên cho đất nước độc lập thống nhất hiện nay đã bị tha hóa của quyền lực biến thành chế độ toàn trị: Đảng đứng trên nhà nước và pháp quyền, ngăn cấm tự do tư duy, tước đoạt nhiều quyền của công dân đã ghi trong hiến pháp, quan liêu và tham nhũng nặng nề… Thể chế chính trị hiện nay có nhiều bất công xã hội gay gắt, trấn áp dân tùy tiện, nền giáo dục bị khủng hoảng trầm trọng, tệ nạn xã hội tràn lan. Một chế độ chính trị như vậy cùng với thực trạng kinh tế – văn hóa – xã hội của đất nước hiện nay có nhiều mặt xuống cấp nguy hiểm, phải nói về thực chất đã và đang hình thành lên ở nước ta một ách nô dịch mới, kìm hãm sự phát triển của đất nước.

Có thể nhận định: Thực hiện đường lối xây dựng và bảo vệ đất nước theo ý thức hệ định hướng xã hội chủ nghĩa của ĐCSVN, Việt Nam đã kết thúc một giai đoạn phát triển thất bại (1975 – 2014). Nét nổi bật nhất của thất bại này là các thành tựu đạt được rất thấp so với (a) vốn, công sức và thời gian đã bỏ ra, (b) so với tài nguyên thiên nhiên và môi trường tự nhiên đã bị lấy đi, (c) so với cơ hội đất nước có được trong quá trình phát triển và hội nhập kinh tế thế giới, (d) so với mức sống, hạnh phúc và các phúc lợi xã hội cũng như so với các quyền tự do dân chủ người dân lẽ ra phải được hưởng.

Sau 40 năm phát triển đầu tiên thời độc lập thống nhất, đến hôm nay Việt Nam chỉ có được một nền kinh tế với cơ cấu lạc hậu, kết cấu hạ tầng kém phát triển, chất lượng nguồn nhân lực thấp, năng lực cạnh tranh và hội nhập kinh tế vốn đã thấp lại  đang giảm sút. Trong khi đó thể chế chính trị quá yếu kém và có nhiều bất cập. Việt Nam đang đứng trước đòi hỏi sống còn phải chuyển sang một thời kỳ phát triển kinh tế bền vững và phải có một thể chế chính trị pháp quyền dân chủ bảo đảm tạo ra bước phát triển mới này của đất nước.

Yếu kém về kinh tế và yếu kém của thể chế chính trị 40 năm qua không những lấy đi nhiều cơ hội phát triển của Việt Nam, mà còn khiến cho Việt Nam chỉ giành được vị trí quốc tế thấp và không phát huy được vai trò cần phải có của mình trong quan hệ quốc tế. Thực tế này giảm thiểu đáng kể khả năng phát triển, khả năng hội nhập và khả năng bảo vệ lợi ích của đất nước.

Đặc biệt đường lối gìn giữ quan hệ đại cục với Trung Quốc trên cơ sở ý thức hệ mang lại cho đất nước sự lệ thuộc toàn diện rất nghiêm trọng, tạo ra sự can thiệp nguy hiểm của quyền lực mềm Trung Quốc vào đời sống mọi mặt của đất nước, kìm hãm sự phát triển của đất nước như một chư hầu kiểu mới của Trung Quốc. Thực tế cho thấy Việt Nam càng kiên trì giữ “đại cục”, Trung Quốc càng lấn tới, 4 tốt và 16 chữ chỉ là chuyện lừa bịp. Việc Trung Quốc tự tay vứt bỏ 4 tốt và 16 chữ chứng minh sự phá sản của các mối quan hệ giữa hai đảng (ĐCSVN & ĐCSTQ) và hai nước (VN & TQ) dựa trên ý thức hệ. Thực ra đó chỉ là sự phá sản ý thức hệ của ĐCSVN, sự phá sản của những ảo tưởng của ĐCSVN về Trung Quốc. Bởi vì trên thực tế từ hơn nửa thế kỷ nay ĐCSTQ chỉ có ý thức hệ siêu cường Đại Hán dưới cái tên gọi là CNXH đặc sắc Trung Quốc. Hiện nay tự tay Trung Quốc còn đang gây ra những yếu tố đối kháng mới trong quan hệ với Việt Nam.

Toàn bộ những vấn đề trình bầy trên cho thấy:

1)   Từ một thập kỷ nay thế giới đã chuyển sang cục diện đa cực với nhiều diễn biến rất phức tạp tác động đến mọi quốc gia, đòi hỏi mọi quốc gia phải thay đổi để đối phó; Trung Quốc đang ra sức khai thác tình hình này.

2)   Từ những năm gần đây Trung Quốc đã thực sự bước vào thời kỳ quyết liệt thực hiện khát vọng bá chiếm Biển Đông, thách thức trực tiếp độc lập và chủ quyền của Việt Nam, tích tụ những yếu tố đối kháng mới trong quan hệ với Việt Nam, tiếp tục siết chặt hơn nữa sự lệ thuộc của Việt Nam để lũng đoạn.

3)   Đường lối xây dựng và bảo vệ đất nước 40 năm qua theo định hướng xã hội chủ nghĩa của ĐCSVN cơ bản là thất bại, đòi hỏi Việt Nam bắt buộc phải chuyển sang một thời kỳ phát triển bền vững và phải có một thể chế chính trị phát huy được quyền làm chủ của nhân dân để hoàn thành nhiệm vụ này.

4)   Cục diện mới hiện nay của thế giới và trong khu vực đang đặt ra cho Việt Nam nhiều thách thức mới – nhất là trong mối quan hệ song phương Việt – Trung. Thực tế khách quan này càng đòi hỏi: Để thành công trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc của mình, Việt Nam nhất thiết phải tạo ra cho mình sự phát triển bền vững với một thể chế chính trị phải có cho một quốc gia độc lập do nhân dân làm chủ.

Đấy là bốn vấn đề sống còn đặt ra cho đất nước ta hôm nay.

Tựu trung lại (a) đất nước ta đang sống trong một thế giới có những thay đổi và thách thức rất gay gắt của cục diện đa cực, (b) phải đối phó với một Trung Quốc bước vào thời kỳ mới quyết liệt bá chiếm Biển Đông, (c) bản thân nước ta cũng đang đòi hỏi phải có sự thay đổi triệt để để phát triển. Do đó có thể kết luận:

Đất nước ta dứt khoát phải thoát ra khỏi sự kìm kẹp của ý thức hệ, vươn lên tự do dân chủ, để tìm đường đi vào một thời kỳ phát triển mới trong một thế giới đã chuyển giai đoạn và trong tình hình Trung Quốc đang đặt nước ta trước những thách thức mới.

Cho phép tôi kêu gọi: Hễ là người Việt Nam, xin mỗi chúng ta hãy mở to mắt nhìn thẳng vào bốn vấn đề sống còn như vậy đang đặt ra cho đất nước hôm nay, đòi hỏi đất nước ta phải thay đổi toàn diện để giải quyết thành công.

Nhìn thẳng vào những đòi hỏi khách quan và tất yếu như thế đang đặt ra cho đất nước, hy vọng mỗi chúng ta sẽ quyết định được hành động của mình: Việt Nam nhất thiết phải thay đổi, sống hay là chết! 

Tác giả gửi cho viet-studies ngày 15-6-14
Read more…

CÔ NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN KHỞI KIỆN HIỆU TRƯỞNG TRƯỜNG ĐHCN TP HCM

10:40 PM |

CÔ NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN KHỞI KIỆN HIỆU TRƯỞNG TRƯỜNG ĐHCN TP HCM


Sinh viên Nguyễn Phương Uyên khởi kiện
Hiệu trưởng Trường ĐHCNTP TP.HCM

VRNs (16.06.2014) – Bình Thuận – Ngày 15/3/2014 sinh viên Nguyễn Phương Uyên đã ký Đơn khiếu nại gửi đến Hiệu trưởng Trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm TP.HCM về Quyết định buộc thôi học số 1926 đề ngày 29/11/2013, có nội dung trái pháp luật, không được ban hành theo đúng trình tự, thủ tục qui định. Bất chấp nội dung Đơn khiếu nại nêu ra đầy đủ các căn cứ pháp luật chứng minh Quyết định buộc thôi học là trái pháp luật, ngày 11/6/2014, Phương Uyên nhận được “Thư trả lời của Hiệu trưởng Trường ĐH CNTP TP.HCM” đề ngày 21/4/2014, vừa sai pháp luật về hình thức, vừa không phù hợp pháp luật về nội dung.

ptxt.jpg

Không chấp nhận Thư trả lời của Hiệu trưởng Trường ĐH CNTP TP.HCM, hôm nay sinh viên Phương Uyên, căn cứ vào qui định của pháp luật, đã ký Đơn Khởi kiện Hiệu trưởng Trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm TP.HCM ra Tòa án Nhân dân TP.HCM.

Được biết, Hiệu trưởng đã ký Quyết định buộc thôi học sinh viên Nguyễn Phương Uyên tên là Đặng Vũ Ngoạn. Nhưng Hiệu trưởng ký “Thư trả lời” lại có tên là Nguyễn Xuân Hoàn. Phải chăng Trường ĐH CNTP TP.HCM đã thay thế Hiệu trưởng? Dù sao thì việc thay đổi này cũng không ảnh hưởng đến vụ kiện, vì Hiệu trưởng có tính kế thừa về quyền lợi và nghĩa vụ. Ông Nguyễn Xuân Hoàn phải có trách nhiệm về Quyết định do tiền nhiệm của mình để lại. Ông Hoàn có quyền có quyết định thu hồi Quyết định buộc thôi học số 1926 trái pháp luật đối với sinh viên Nguyễn Phương Uyên, phục hồi mọi quyền, nghĩa vụ cho sinh viên này trong thời gian bị xử lý kỷ luật sai trái.

Sau đây là nội dung Đơn khởi kiện.
Bình Thuận, ngày 16 tháng 6 năm 2014

ĐƠN KHỞI KIỆN
   
Quyết định V/v buộc thôi học số 1926 do Hiệu trưởng Trường Đại Học Công Nghiệp Thực Phẩm TP.HCM ký ngày 29/11/2013 (“Quyết định buộc thôi học”)
 

Kính gửi: TÒA ÁN NHÂN DÂN TP.HCM

Người khởi kiện: NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN, sinh năm 1992.
Địa chỉ: thôn Lâm Giang – xã Hàm Trí – huyện Hàm Thuận Bắc – tỉnh Bình Thuận.

Người bị kiện: Hiệu trưởng Trường Đại Học Công Nghiệp Thực Phẩm TP.HCM (“Hiệu trưởng Trường ĐH CNTP TP.HCM”).
Địa chỉ: 140 Lê Trọng Tấn- phường Tây Thạnh- quận Tân Phú- TP.HCM

Trân trọng trình bày nội dung Đơn khởi kiện như sau:

1) Nguyên tôi (Nguyễn Phương Uyên) là sinh viên Lớp 10CĐTP1, Trường Đại học Công Nghiệp Thực Phẩm TP. HCM, năm học 2010-2013 (MSSV 3005100901). Tôi bị Toà Phúc thẩm TANDTC- tại TP.HCM tuyên án ba năm tù treo.

Tôi không trình bày nội dung sai pháp luật của Bản án Phúc thẩm ở đây, việc này, tôi đã gửi đơn đề nghị xem xét theo thủ tục giám đốc thẩm tới cơ quan có thẩm quyền, lý do tôi không phạm tội.

2) Sau khi Toà trả tự do cho tôi ngay tại Phiên Toà ngày 16/8/2013, thì ngày 29/11/2013, Thầy Hiệu trưởng Trường ĐH CNTP TP.HCM Đặng Vũ Ngoạn đã ký Quyết định buộc thôi học đối với tôi (sinh viên Nguyễn Phương Uyên).

Xét thấy Quyết định này có nội dung trái pháp luật, không được ban hành theo đúng trình tự, thủ tục qui định, gây thiệt hại nghiêm trọng quyền và lợi ích hợp pháp công dân, tôi khiếu nại. Cụ thể:

a) Quyết định buộc thôi học không có căn cứ pháp luật, nên không có giá trị pháp lý:

Phần căn cứ pháp lý, Quyết định buộc thôi học đã nêu ra 4 căn cứ:

Căn cứ Quy chế học sinh sinh viên các trường đại học, Cao đẳng và Trung cấp chuyên nghiệp chính quy Ban hành theo Quyết định số 42/ 2007/QĐ Bộ GDĐT ngày 1.8.2007 của Bộ Giáo dục và Đào tạo (Dưới đây tôi gọi tắt là “Qui chế HSSV”).

Căn cứ nội dung bản án số 838/2013/HSPT ngày 16.8.2013 của Tòa Phúc thẩm Tòa án nhân dân tối cao tại tp HCM gửi trường Đại học CNTP TP.HCM“. (Dưới đây tôi gọi tắt là “Bản án phúc thẩm”)

Căn cứ công văn số 6144/Bộ GDĐT-CTHSSV ngày 9.9.2013 của Vụ trưởng Vụ Công tác HS SV-Bộ Giáo dục và Đào tạo (Dưới đây tôi gọi tắt là “Công văn số 6144”)

- Và Theo đề nghị của Trưởng phòng công tác chính trị & Học sinh sinh viên.

Trong 4 căn cứ trên, hai căn cứ Về “Qui chế HSSV” và “Bản án phúc thẩm” là hoàn toàn trái pháp luật như tôi nêu rõ tại phần b) dưới đây. Còn căn cứ “Công văn số 6144” là trái với Điều 21 Qui chế HSSV. Bởi lẽ, việc kỷ luật sinh viên phải do “Hội đồng thi đua, khen thưởng nhà trường tổ chức họp, xét và kiến nghị, đề nghị Hiệu trưởng…” (điểm d khoản 1 Điều 21 Qui chế HSSV). Như vậy, Công văn của Vụ trưởng… nào đó, không phải là căn cứ để ra Quyết định kỷ luật buộc thôi học. Cũng vậy, điểm d khoản 2 Điều 21 Qui chế HSSV qui định Trưởng phòng công tác SVHS chỉ có quyền “lập hồ sơ xử lý kỷ luật HSSV, sau khi đã trao đổi với Trưởng khoa, đại diện tổ chức Đoàn…, Hội…” chứ không có quyền “đề nghị…”. Vì quyền “đề nghị” như trên đã nêu thuộc quyền “Hội đồng thi đua khen thưởng nhà trường”. Quyết định buộc thôi học căn cứ “theo đề nghị của Trưởng phòng công tác…” là trái Qui chế HSSV.

b) Quyết định của Thầy Hiệu trưởng căn cứ “Qui chế HSSV” và “nội dung Bản án phúc thẩm” buộc tôi thôi học “do vi phạm pháp luật của nước CHXHCN Việt Nam” là hoàn toàn sai trái, vi phạm pháp luật, gây thiệt hại nghiêm trọng quyền và lợi ích hợp pháp của tôi (Sinh viên Nguyễn Phương Uyên): 

+/ Trước hết, theo qui định tại điểm d khoản 1 Điều 20 Qui chế HSSV, buộc thôi học là “hình thức kỷ luật” nặng nhất “áp dụng đối với HSSV đang trong thời gian bị đình chỉ học tập mà vẫn tiếp tục vi phạm kỷ luật hoặc vi phạm lần đầu nhưng có tính chất và mức độ vi phạm nghiêm trọng, gây ảnh hưởng xấu đến nhà trường và xã hội; vi phạm pháp luật bị xử phạt tù (kể cả trường hợp bị xử phạt tù được hưởng án treo).” Như vậy, theo Qui chế, “vi phạm pháp luật bị xử phạt tù…” như trường hợp của tôi (sinh viên Nguyễn Phương Uyên) sẽ bị xem xét, xử lý kỷ luật “buộc thôi học”.

Điều 21 Qui chế HSSV qui định “Trình tự, thủ tục và hồ sơ xét kỷ luật:

1. Thủ tục xét kỷ luật:

a) HSSV có hành vi vi phạm phải làm bản tự kiểm điểm và tự nhận hình thức kỷ luật;

b) Giáo viên chủ nhiệm chủ trì họp với tập thể lớp HSSV, phân tích và đề nghị hình thức kỷ luật gửi lên khoa hoặc đơn vị phụ trách công tác HSSV;

c) Khoa hoặc đơn vị phụ trách công tác HSSV xem xét, đề nghị lên Hội đồng thi đua, khen thưởng và kỷ luật của nhà trường;

d) Hội đồng thi đua, khen thưởng và kỷ luật nhà trường tổ chức họp để xét kỷ luật, thành phần bao gồm: các thành viên của Hội đồng, đại diện tập thể lớp HSSV có HSSV vi phạm và HSSV có hành vi vi phạm. HSSV vi phạm kỷ luật đã được mời mà không đến dự (nếu không có lý do chính đáng) thì Hội đồng vẫn tiến hành họp và xét thêm khuyết điểm thiếu ý thức tổ chức kỷ luật.
Hội đồng kiến nghị áp dụng hình thức kỷ luật, đề nghị Hiệu trưởng ra quyết định kỷ luật bằng văn bản.

2. Hồ sơ xử lý kỷ luật của HSSV:

a) Bản tự kiểm điểm (trong trường hợp HSSV có khuyết điểm không chấp hành việc làm bản tự kiểm điểm thì Hội đồng vẫn họp để xử lý trên cơ sở các chứng cứ thu thập được);

b) Biên bản của tập thể lớp họp kiểm điểm HSSV có hành vi vi phạm;

c) Ý kiến của khoa hoặc đơn vị phụ trách công tác HSSV;

d) Các tài liệu có liên quan.

Trong trường hợp có đủ chứng cứ HSSV vi phạm pháp luật, nội quy, quy chế, đơn vị phụ trách công tác HSSV sau khi trao đổi với Trưởng khoa, đại diện tổ chức Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam và Hội sinh viên Việt Nam (nếu có) lập hồ sơ trình Hiệu trưởng quyết định hình thức xử lý.”.

Áp dụng qui định trên, tôi khẳng định, chưa bao giờ được yêu cầu “làm bản kiểm điểm…hoặc được mời dự họp…” Quyết định cũng không căn cứ vào “đề nghị của Hội đồng thi đua, khen thưởng nhà trường…”. Như vậy, Quyết định buộc thôi học ghi “căn cứ Qui chế HSSV”, nhưng đã không tuân thủ Qui chế HSSV, không tiến hành theo đúng “trình tự thủ tục và hồ sơ xử lý kỷ luật HSSV” là không có căn cứ pháp lý, trái qui định.

+/ Thứ hai, Bản án phúc thẩm trang 12 có ghi rõ: “Pháp luật Xã hội chủ nghĩa luôn khoan hồng đối với người biết nhận ra những sai lầm của bản thân, để tạo điều kiện cho bị cáo tiếp tục đi học để trở thành người có ích cho xã hội sau này. Hội đồng xét xử thống nhất không cần cách ly bị cáo ra khỏi cuộc sống xã hội cũng có tác dụng giáo dục và phòng ngừa. Bị cáo được trả tự do tại phiên tòa nếu không bị giam giữ về hành vi phạm tội nào khác.” Như vậy, việc tôi “được trả tự do tại Toà” là “để…tiếp tục đi học”. Quyết định buộc thôi học căn cứ Bản án phúc thẩm, nhưng lại làm trái nội dung Bản án phúc thẩm là không có căn cứ pháp lý.

Điều cần nhấn mạnh là căn cứ qui định tại Điều 22 Bộ luật Tố tụng Hình sự: “Bảo đảm hiệu lực của bản án và quyết định của Toà án

1. Bản án và quyết định của Toà án đã có hiệu lực pháp luật phải được thi hành và phải được các cơ quan, tổ chức và mọi công dân tôn trọng. Cá nhân, cơ quan, tổ chức hữu quan trong phạm vi trách nhiệm của mình phải chấp hành nghiêm chỉnh bản án, quyết định của Toà án và phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về việc chấp hành đó.

2. Trong phạm vi trách nhiệm của mình, các cơ quan nhà nước, chính quyền xã, phường, thị trấn, tổ chức và công dân phải phối hợp với cơ quan, tổ chức có nhiệm vụ thi hành bản án, quyết định của Tòa án trong việc thi hành án.

Các cơ quan nhà nước, chính quyền xã, phường, thị trấn có trách nhiệm tạo điều kiện và thực hiện yêu cầu của cơ quan, tổ chức có nhiệm vụ thi hành bản án, quyết định của Tòa án trong việc thi hành án.” Rõ ràng là, Bản án phúc thẩm tuyên bố “tạo điều kiện cho tôi tiếp tục đi học’, nhưng Thầy Hiệu trưởng Trường Đai học Công Nghiệp Thực Phẩm TP.HCM lại ra Quyết định buộc thôi học đối với tôi (sinh viên Nguyễn Phương Uyên) là “không tôn trọng”, “không chấp hành nghiêm chỉnh bản án…”. Quyết định buộc tôi thôi học là trái pháp luật, Thầy Hiệu trưởng và những người (Vụ trưởng…, Trưởng phòng…) đề nghị buộc tôi thôi học (nếu có) đã cố ý không chấp hành Bản án phúc thẩm.

+/ Quyết định buộc thôi học không có căn cứ pháp luật, vi phạm pháp luật như kể trên, đối với tôi, sinh viên năm cuối của Trường Đại học Công Nghiệp Thực phẩm TP.HCM đã xâm phạm quyền được đi học của công dân được Điều 39 Hiến pháp 2013 minh định. Vi phạm Qui chế HSSV, theo đó: “HSSV là nhân vật trung tâm trong nhà trường, được nhà trường bảo đảm điều kiện thực hiện đầy đủ quyền và nghĩa vụ…” (khoản 1 Điều 3); và “Được nhà trường tôn trọng và đối xử bình đẳng…” (Khoản 2 Điều 4). Tước bỏ tương lai “trở thành người có ích cho xã hội” như Bản án phúc thẩm nêu ra. (Đính kèm bản sao Đơn khiếu nại đề ngày 15/3/2014)

3) Bất chấp nội dung Đơn khiếu nại của tôi nêu ra đầy đủ các căn cứ pháp luật chứng minh Quyết định buộc thôi học đối với tôi – như nêu trên- là trái pháp luật, ngày 11/6/2014, tôi nhận được cái gọi là “Thư trả lời của Hiệu trưởng Trường ĐH CNTP TP.HCM” đề ngày 21/4/2014 (đính kèm bản sao), vừa sai pháp luật về hình thức, vừa không phù hợp pháp luật về nội dung. Cụ thể: 

a) Về hình thức

- Điều 24 Quy chế học sinh sinh viên các trường đại học, Cao đẳng và Trung cấp chuyên nghiệp chính quy (Ban hành theo Quyết định số 42/ 2007/QĐ Bộ GDĐT ngày 1.8.2007 của Bộ Giáo dục và Đào tạo) (Dưới đây tôi gọi tắt là “Qui chế HSSV”), qui định rõ: tôi – cá nhân bị kỷ luật- có quyền khiếu nại lên Hiệu trưởng. Và như vậy, Hiệu trưởng phải “xem xét” giải quyết bằng “văn bản giải quyết khiếu nại” chứ không thể là cái “ Thư trả lời… ” được. 

- Về con dấu “treo” đóng trên đầu trang “Thư trả lời…” là không đúng qui định pháp luật, không khẳng định giá trị pháp lý của văn bản. Cụ thể: Điều 1 Nghị định số 58/2001/NĐ-CP của Chính phủ qui định: “Con dấu thể hiện vị trí pháp lý và khẳng định giá trị pháp lý đối với các văn bản, giấy tờ của các cơ quan, tổ chức và các chức danh nhà nước”. “Việc đóng dấu vào các loại văn bản giấy tờ phải theo đúng quy định của pháp luật” (khoản 3 Điều 6). Điểm 2.2 khoản 2 Mục III Thông tư liên tịch số 7/2002/TTLT- BCA-BTCCBCP qui định: “Con dấu chỉ được đóng lên các văn bản, giấy tờ sau khi các văn bản, giấy tờ đó đã có chữ ký của cấp có thẩm quyền”. Điều 26 Nghi định số 110/2004/NĐ-CP của chính phủ qui định về “Đóng dấu: 1. Dấu đóng phải rõ ràng, ngay ngắn, đúng chiều và dùng đúng mực dấu quy định. 2. Khi đóng dấu lên chữ ký thì dấu đóng phải trùm lên khoảng 1/3 chữ ký về phía bên trái. 3. Việc đóng dấu lên các phụ lục kèm theo văn bản chính do người ký văn bản quyết định và dấu được đóng lên trang đầu, trùm lên một phần tên cơ quan, tổ chức hoặc tên của phụ lục.” Như vậy, chỉ được đóng dấu “treo” lên trang đầu, trùm lên một phần tên cơ quan, tổ chức… trong trường hợp “đóng dấu lên các phụ lục kèm theo văn bản chính”. Ở đây, “Thư trả lời…” do Hiệu trưởng Trường ĐH CNTP TP.HCM Nguyễn Xuân Hoàn – người có thẩm quyền- ký tên trên văn bản chính, nên không thể đóng dấu “treo”.

b) Về nội dung:

Đơn khiếu nại của tôi- như đã trình bày ở trên- với đầy đủ các căn cứ pháp lý chứng minh Quyết định buộc thôi học đối với tôi của Hiệu trưởng Trường ĐH CNTP TP.HCM là trái pháp luật; thế nhưng, “Thư trả lời…” đã không “trả lời… ” được bất cứ căn cứ pháp luật nào mà tôi nêu ra, chỉ áp đặt: “Việc ra Quyết định buộc thôi học đối với Nguyễn Phương Uyên đã được thực hiện đúng thủ tục, trình tự, qui định của Nhà trường và phù hợp với các văn bản, pháp luật hiện hành của nhà nước CHXHCN Việt Nam”. Thật đáng xấu hổ cho những người Thầy “khoa học” khi không có “khoa học”, không chỉ ra được từng điểm, từng căn cứ mà tôi khiếu nại là “đúng thủ tục, trình tự…phù hợp văn bản pháp luật” nào? Mặc dù, tôi đã trưng dẫn chi tiết, cụ thể!, mà chỉ biết áp đặt một câu chung chung, không trưng dẫn được bất kỳ một căn cứ pháp luật nào để bác bỏ nội dung khiếu nại của tôi.

Tôi trích dẫn ra đây điểm e khoản 2 Điều 31 Luật Khiếu nại để Quí “thầy” tham khảo là: “nội dung’ của văn bản giải quyết khiếu nại bắt buộc phải có “Căn cứ pháp luật để giải quyết khiếu nại”. “Căn cứ pháp luật nào” chứng minh Quí “thầy” nói “đúng trình tự…”? “phù hợp pháp luật” nào?

Yêu cầu của Người khởi kiện: 

Qua toàn bộ nội dung kể trên, để đảm bảo tôn trọng pháp luật, đảm bảo quyền và lợi ích hợp pháp sinh viên, đề nghị Quí Tòa án thụ lý, giải quyết buộc Hiệu trưởng Trường ĐH CNTP TP.HCM phải thu hồi, hủy bỏ Quyết định V/v buộc thôi học số 1926 do Hiệu trưởng Trường Đại Học Công Nghiệp Thực Phẩm TP.HCM ký ngày 29/11/2013 và “Thư trả lời của Hiệu trưởng Trường ĐH CNTP TP.HCM” đề ngày 21/4/2014vì những văn bản này có nội dung và hình thức trái pháp luật, không có giá trị pháp lý.

Trân trọng,
NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN

Đính kèm:
- Bản sao Chứng minh nhân dân
- Bản sao Đơn khiếu nại đề ngày 19/3/2014
- Bản sao Quyết định buộc thôi học
- Bản sao Thư trả lời…

2 nhận xét :

  1. Nhật tân hựu nhật tân01:26 Ngày 17 tháng 06 năm 2014
    Anh hùng thay con gái VN . Phương Uyên ! Cố lên . Phần thắng sẽ thuộc về em . HT trường ĐHSP Hà Nội còn đang cúi mặt về vụ Nhã Thuyên Đỗ thị Thoan , nay đến HT trương ĐHCNTP, Tp HCM cu4g sẽ phải cúi mặt vì một SV của mình . Nghĩ mà buồn cho nền GDVN !
    Trả lời
  2. Anh Tễu, ,kiện để cho bà con cả nước biết là Trường ĐHCNTP TP sử dụng luật rừng xử ép một cháu SV 20 tuổi. Cái chính tôi muốn lạm bàn ở đay là làm sao giúp cháu đi học và có điều kiện đi học. Cháu tốt nghiệp " ĐH Nhân Dân "là nhân tố tốt, là điều kiện ắt có và đủ để những người lớn , những bậc từng là cha mẹ , đang là phụ huynh , cùng với gia đình cháu tạo điêù kiện để cháu đi học , nếu không được trong nước thì xin ở nước ngoài . Dĩ nhiên quyền quyết định vẫn hoàn toàn do chính cháu Phương Uyên
    Tôi hoàn toàn tin Anh Nguyễn Xuân Diện và Anh Nguyễn Quang A đủ uy tín và quan hệ để kêu gọi và hỗ trợ cháu.
    Tôi xin đang ký trước. Tôi tên Nguyễn Thành Hà, hiện nay ở 3557 Riddick Dr. Pensacola Florida , US , Email : laoha47@yahoo.com. Chỉ co mỗi phương tiện có thể giúp cháu được điêu kiện ăn ở và việc làm part time tại tp Pensacola , Fl.

    Xin các anh có ý kiến 
    Trả lời
Read more…

AI Video maker

pictory

Code type Ad code