Nghe đọc truyện kiếm hiệp "Tiểu Lý Phi Đao"

1:13 PM |


Tác phẩm : Tiểu Lý Phi Đao
Sáng tác: Cổ Long
Diễn đọc: Tuyết Sơn Phi Hồ


Bộ truyện Tiểu Lý Phi Đao hay Đa tình kiếm khách vô tình kiếm là một đỉnh cao trong văn nghiệp, tạo nên “thương hiệu” Cổ Long. Dường như Cổ đại hiệp đã tung hết bút lực để tạo dựng nên một hình ảnh Lý Tầm Hoan sừng sững trong những nhân vật văn học của tiểu thuyết kiếm kiệp.

Sinh ra trong một gia đình danh gia vọng tộc bậc nhất thiên hạ: “Nhất môn xuất tiến sĩ - Phụ tử tam Thám hoa”, Lý Tầm Hoan giỏi văn chương thơ phú từ bé. Trong một gia đình cả cha và anh đều đã đỗ Thám hoa, việc chàng Tiểu Lý cũng đỗ Thám hoa khiến Lý gia thất vọng nhiều hơn là vui mừng. Thói đời là vậy, “phụ tử tam Thám hoa” mà chẳng giật được cái khôi nguyên há cũng đáng tiếc. Văn chương tài hoa là thế, võ công của Lý Thám hoa cũng thật trác tuyệt. Với tuyệt kỹ “đàn chỉ thần công” làm lực kết hợp với “tâm nhãn” làm thước ngắm, phi đao của Lý Tầm Hoan được xếp hàng thứ ba trong những loại binh khí mạnh nhất thiên hạ. Bá Hiểu Sinh, tác giả của Binh Khí Phổ ca ngợi: “Tiểu Lý phi đao - Lệ bất hư phát”. Vậy là họ Lý cũng đã có văn chương đủ để lưu danh thiên hạ, võ công đủ để khuấy đảo giang hồ. Lại thêm vóc dáng phong lưu thanh nhã cùng một bản lĩnh tuyệt luân, dường như Lý Tầm Hoan sinh ra để hưởng tất cả những ưu ái của cuộc đời.

Nhưng tài năng và hạnh phúc đâu phải cứ luôn song hành với nhau. Với Lý Tầm Hoan, bi kịch ở chỗ chàng tự tạo ra cho số phận mình và vướng vào vòng bi kịch đó. Lý Thám hoa của những thành công và hạnh phúc có lẽ đã không trở thành một Lý Tầm Hoan của những bi kịch và đau khổ nếu cuộc đời không xô đẩy chàng gặp người anh kết nghĩa của mình là Long Tiêu Vân.

Trong một lần ra miền quan ngoại, họ Lý bị kẻ thù tấn công. Rơi vào tình thế mãnh hổ nan địch quần hồ, nếu không có Long Tiêu Vân, họ Lý đã chẳng toàn mạng trở về. Long Tiêu Vân đã nghiễm nhiên trở thành ân nhân số một của Lý Thám hoa. Người nào ra ơn với chàng dù chỉ một lần, chàng sẵn sàng dành cả đời đền đáp. Long Tiêu Vân đã dám liều mạng để cứu chàng, cái ơn sinh tử đó, Lý Thám hoa nào dám xem thường. Cung kính mời họ Long về Lý gia trang để cùng thề nguyền kết tình huynh đệ nhằm đền đáp phần nào công ơn của Long Tiêu Vân đối với mình. Với bản chất là một kẻ sống bằng tình cảm, coi trọng bằng hữu hết mực, Lý Tầm Hoan đã rơi vào cái bẫy của số phận do chính mình giăng ra.

Khi biết Long Tiêu Vân yêu Lâm Thi Âm, người yêu đã gắn bó với mình từ thủa nhỏ, Lý Tầm Hoan rơi vào gọng kìm của một bên là tình bằng hữu, một bên là tình yêu. Tình yêu của chàng với Lâm Thi Âm lớn lắm. Nhưng Long sư huynh đang ngày một héo hon và sắp chết vì thất tình. Lý Tầm Hoan đã tự đánh cược với số phận mình. Tự bôi đen mình trước mắt người yêu. Họ Lý tìm đến chốn phong lưu hoa nguyệt cùng mỹ nữ, đắm chìm trong men say của rượu nồng để dần biến đổi từ một Lý Thám hoa hào hoa phong nhã thành một Lý Tầm Hoan triền miên đi tìm những cuộc truy hoan.

Nhiều người cho rằng chàng điên rồ, thậm chí ngu dốt. Tuy nhiên trường hợp của Lý Tầm Hoan, chàng đã quyết định đúng với bản tính của mình. Chẳng phải chàng luôn coi “Bằng hữu như thủ túc, thê tử như y phục” và cho rằng “một người luôn sống vì mọi người thì sẽ rất đau khổ, nhưng nếu một người chỉ vì mình mà sống thì thật đáng thương” đó sao? Lý Tầm Hoan biết rằng nếu mình cứ tận hưởng tình yêu với Lâm Thi Âm mặc cho Long Tiêu Vân chết vì sầu khổ, đoạn đời còn lại chàng chẳng bao giờ có thể sống thanh thản. Họ Lý đã mượn cuộc rượu, mượn nhan sắc nhằm hạ thấp mình, âu đó cũng là cách lùi một bước để cho người mình yêu là Lâm Thi Âm có cơ hội lựa chọn kỹ càng hơn giữa một lãng tử như chàng và một bậc sư huynh mà chàng hằng kính trọng như Long Tiêu Vân.

Quyết định lùi một bước có thể coi như một sự hy sinh, nhưng phải chăng cũng là một cách để Lý Tầm Hoan đánh giá thực chất tình cảm của Lâm Thi Âm dành cho mình chân thành đến mức nào? Cũng chính vì quá tin vào tình cảm của Lâm Thi Âm, nên Lý Tầm Hoan đã rơi vào vòng khổ luỵ. Nếu như tình yêu của Lâm Thi Âm dành cho Lý Tầm Hoan đủ lớn thì họ Lý đã chẳng thua chính canh bạc số phận do mình bày ra.

Nhưng sự thật luôn phũ phàng. Lâm Thi Âm chỉ yêu một Lý Thám hoa phong nhã chứ không chấp nhận một Lý Tầm Hoan đầy tai tiếng. Nàng đã chọn Long Tiêu Vân, âu đó cũng là sự lựa chọn thường tình của một nữ nhi luôn muốn tìm cho mình một chỗ dựa chắc chắn và bình ổn.

Vậy là Lý Tầm Hoan đã rơi vào vòng xoáy bi kịch của số phận. Chàng đã thua trắng canh bạc tình cảm đầu đời và duy nhất trong cuộc đời của mình. Lý Tầm Hoan nhường lại toàn bộ gia sản cho Long Tiêu Vân, mang trong mình một trái tim rỉ máu biệt tích nơi biên viễn Tân Cương. Nơi xa xôi đó, họ Lý chỉ biết hàng ngày uống rượu tiêu sầu. Thế nhưng dường như càng uống, tâm sự của họ Lý càng chồng chất.

Tuyết có rơi dày ngập vó ngựa cũng không thể dập tắt ngọn lửa tình yêu âm ỉ trong con tim đa cảm của họ Lý. Muốn đi xa để quên nhưng lại càng nhớ về chốn cũ. Muốn uống rượu để mong men rượu xoá nhoà đi hình ảnh của người yêu nhưng họ Lý chỉ tự lừa dối mình. Chàng không phải là kẻ dễ quên. Chàng không thể quên. Vậy nên Lý Tầm Hoan đã trở về. Trở về để lại phải đối mặt với những bi kịch và âm mưu khác.

Dường như sự trở về của họ Lý không được ai trông đợi cả. Trở về làm gì khi Lý gia trang giờ đã trở thành Hưng Vân Trang? Người ta có thể trách cứ khi Long Tiêu Vân dùng mọi thủ đoạn bỉ ổi để hạ bệ Lý Tầm Hoan. Tuy nhiên họ Long cũng có bi kịch của mình, khi biết rằng người vợ mà mình yêu dấu vẫn mang nặng trong tim hình bóng của Lý Tầm Hoan. Niềm tin về tình bằng hữu mà họ Lý đặt vào Long Tiêu Vân lại chính là một sai lầm tai hại của họ Lý. Long Tiêu Vân đủ nham hiểm để hiểu và lợi dụng Lý Tầm Hoan trong khi họ Lý đã đánh giá quá cao nhân cách Long Tiêu Vân.

Ưu điểm của Lý Thám hoa chính là sự trân trọng tình bằng hữu và nhược điểm của họ Lý cũng từ đây. Long Tiêu Vân giật dây những bằng hữu của hắn để vu vạ đổ cho Lý Tầm Hoan là Mai Hoa Đạo, một kẻ bại hoại gây ra những tội ác tày trời trong giới võ lâm. Lý Tầm Hoan bị bắt, bị nhốt như một tù nhân tại chính nơi chàng - đáng ra đang là ông chủ. May mà họ Lý còn có Tiểu Phi, một tay kiếm vô danh nhưng trong mắt Lý Tầm Hoan, đó là một tay kiếm với những phẩm chất bậc nhất. Tình bằng hữu đặt trong tay một chân quân tử như Tiểu Phi đã khiến người kiếm khách vô danh đó chẳng ngại ngần tìm mọi cách cứu Lý Tầm Hoan, để sau này chàng cùng Tiểu Phi khám phá ra những bí mật kinh thiên động địa của giới võ lâm.

Trên giang hồ, Lý Tầm Hoan với ngọn phi đao danh bất hư truyền xứng đáng là con thần long vẫy vùng nơi sóng gió. Với võ công trác tuyệt, trí thông minh siêu phàm và bản lĩnh nghiêng trời lệch đất, điều gì có thể làm cho Lý Tầm Hoan sợ hãi? Chàng thản nhiên khi mọi người đều muốn tiêu diệt chàng để lấy được Đệ nhất mỹ nhân Lâm Tiên Như. Chàng ngạo nghễ nở nụ cười với ngọn phi đao trong tay trước cả quần tăng Thiếu Lâm Tự đang muốn ăn tươi nuốt sống chàng. Lý Tầm Hoan vượt lên tất cả những cao thủ đương thời, có thể dửng dưng khi giai nhân Lâm Tiên Như không một mảnh vải che thân đứng trước mặt chàng khêu gợi. Lạnh lùng và bản lĩnh là vậy, thế nhưng trong tình cảm, họ Lý đôi khi chỉ như một chú cá ngu ngơ chẳng biết ngược hay xuôi theo dòng nước. Chàng có thể dễ dàng nhận ra sự dâm đãng của Tàng kiếm giai nhân Lâm Tiên Như nhan sắc lộng lẫy.

Chàng có thể lật tẩy những mưu mô xảo trá và bẩn thỉu nhất của giới giang hồ. Ngọn phi đao danh bất hư truyền của chàng có thể đâm xuyên họng những cao thủ bậc nhất như Bá Hiểu Sinh, như Cực Lạc Đồng Tử, như Thượng Quan Kim Hồng. Thế nhưng chàng không thể nhẫn tâm với một Long Tiêu Vân đầy thủ đoạn mà chàng từng tôn làm sư huynh. Bất cứ kẻ nào dám nghi ngờ sức mạnh ngọn phi đao của chàng cũng có thể trả giá bằng sinh mệnh, nhưng chỉ cần một tiếng thở dài của người mình yêu cũng đã khiến chàng thọ thương. Khinh công thượng đẳng “Yến tử tam sào thuỷ” có thể giúp chàng chạy đua cùng chiến mã nhưng chẳng thể giúp chàng chạy trốn được tình cảm. Con người của Lý Tầm Hoan là vậy, lạnh lùng mà cũng nồng nhiệt hết mực. Đó là một khối tình cảm phức tạp và đôi khi đầy mâu thuẫn.

Có lẽ Cổ Long không nên viết Hậu Tiểu Lý Phi Đao - Huyết Tâm Lệnh. Phải chăng vì quá thương cảm cho số phận bi kịch của Lý Thám hoa mà Cổ Long đã xây dựng nên hình ảnh cô gái Tôn Tiểu Hồng, người tin hiểu và vỗ về cho số phận của Lý Tầm Hoan. Kết cục đó có vẻ có hậu cho họ Ly, nhưng dường như nó cũng làm cho hình ảnh của một Lý Tầm Hoan - Tiểu Lý Phi Đao trở nên không còn toàn vẹn trong tính cách nữa...

Mời các bạn xem truyện "Tiểu Lý Phi Đao" dạng Lit tại đây , tải phần mềm MS.Reader tại đây

Hồi 01:Cái túi giết người
Hồi 02A:Phong trần kỳ sĩ
Hồi 02B:Phong trần kỳ sĩ
Hồi 03:Báu vật đọng lòng tham
Hồi 04:Sắc đẹp loạn lòng người
Hồi 05:Đêm trong gió tuyết
Hồi 06:Trong quán rượu gặp cứu tinh
Hồi 07:di tích cố nhân
Hồi 08:Bỏ qua truyện cũ
Hồi 09:Nơi nào chẳng gặp nhau
Hồi 10:Mười tám năm oán cũ

Hồi 11:Cứu tinh từ cõi ngoại
Hồi 12:Cùng chung một nỗi đoạn trường
Hồi 13:Hoạ gởi tai bay
Hồi 14:Có miệng khôn lời
Hồi 15:Tình sâu nghĩa nặng
Hồi 16:Giả nhân giả nghĩa
Hồi 17:Đen bạc lòng người
Hồi 18:dù chẳng sờn
Hồi 19:Gieo độc gặp độc
Hồi 20:Tình này xin đợi thành ký ức

Hồi 21:Lòng dạ đàn bà
Hồi 22:Lừa cọp vào tròng
Hồi 23:Thực hành mưu định
Hồi 24:Thiếu lâm nổi sóng
Hồi 25:Phơi trần tội ác
Hồi 26:Kiếm vô tình nhưng người đa tình

Mời các bạn nghe audio truyện "Tiểu Lý Phi Đao" , tải về tại đây :


Read more…

Nghe đọc truyện "Thần Điêu Đại Hiệp"

9:43 AM |

Thần điêu hiệp lữ là một tiểu thuyết võ hiệp của Kim Dung,
còn có tên khác là Thần Điêu đại hiệp. Tác phẩm được đăng tải lần đầu tiên trên
tờ Minh báo vào ngày 20 tháng 5 năm 1959 và liên tục trong ba năm.Thần điêu hiệp
lữ là phần hai trong bộ Xạ điêu tam bộ khúc, được đánh giá là tiểu thuyết võ hiệp
viết về tình yêu hay nhất của Kim Dung. Bối cảnh của Thần điêu hiệp lữ là vào
cuối thời Nam Tống, khi quân Mông Cổ đã lớn mạnh, tiêu diệt hầu hết châu Á,
châu Âu, đang trực tiếp uy hiếp an nguy của Nam Tống.Câu chuyện xoay quanh tình
yêu của hai nhân vật chính là Dương Quá và Tiểu Long Nữ giữa những cuộc chiến
tang thương đẫm máu cả trên giang hồ lẫn chiến trường.Cũng giống như những tác
phẩm khác của Kim Dung, Thần điêu hiệp lữ đã được tác giả chỉnh sửa nhiều lần.
Nội dung của bản lưu hành hiện tại có rất nhiều điểm khác biệt so với lần phát
hành đầu tiên.

Cốt truyện
Thời niên thiếu của Dương Quá
Lý Mạc Sầu (trong bản đầu tiên có tên là Lý Mạc Thu) và Vũ Tam Thông tìm
cách giết hại gia đình Lục Lập Đỉnh vì
những mối hận tình trong quá khứ của người anh ông và chị dâu là Lục Triển Nguyênvà Hà Nguyên Quân. Tuy nhiên, sau đó hai vợ chồng
Vũ Tam Thông lại đứng ra bảo vệ con gái (Lục Vô Song) và cháu gái (Trình Anh) của Lục Lập Đỉnh khỏi bàn tay sát
hại của Lý Mạc Sầu. Lúc đó cô bé Quách Phù và Kha Trấn Ác (sư phụ của Quách Tĩnh) trên đường đi tìm tung tích Hoàng Dược Sư ngang qua Giang Nam cũng ra tay giúp sức đánh Lý Mạc Sầu.

Quách Phù sai đôi chim ưng tấn công Lý Mạc Sầu. Lúc đó thì cậu bé Dương Quá xuất
hiện với bầy rắn và con chim màu hồng. Con chim này mổ mù một mắt Lý Mạc Sầu,
bà định phóng ngân châm hạ độc Dương Quá nhưng không ra tay rồi bắt Lục Vô Song
bỏ đi. Trong lúc đuổi theo Lý Mạc Sầu, Dương Quá do nghịch châm nên đã bị trúng
độc. Trình Anh được cứu khỏi tay Lý Mạc Sầu bởi Hoàng Dược Sư, sau đó ông bỏ đi
trước khi vợ chồng Quách Tĩnh Hoàng Dung chạy tới.[3]

Âu Dương Phong xuất hiện, đầu lộn ngược vì bị tẩu hỏa
nhập ma. Sau khi ép Dương Quá nhận làm cha nuôi, ông cứu chữa cho cậu bé rồi
trốn đi khi Quách Tĩnh và Hoàng Dung xuất
hiện. Hai vợ chồng gặp lại con gái Quách Phù và Kha Trấn Ác rồi họ giúp chữa
chạy cho Dương Quá.

Dương Quá một mặt theo gia đình Quách Tĩnh – Hoàng Dung, một mặt
vẫn bí mật gặp gỡ và giúp đỡ Âu Dương Phong và được ông ta truyền thụ “”Cáp mô công”" (Một số bản dịch l�
“”Hàm mô công”").

Quách Tĩnh – Hoàng Dung đưa Dương Quá và hai người con trai của Vũ
Tam Thông (tên Vũ Tu Văn và Vũ Đôn Nhu) ra đảo Đào Hoa. Hoàng Dung vì nghi
ngờ sự trung thực của Dương Quá nên không truyền thụ võ công cho cậu bé mà chỉ
dạy cậu ta sách Luận ngữ. Về sau, khi đánh nhau với anh em họ
Vũ, Dương Quá sử dụng “”Cáp mô công”", bị Hoàng Dung phát giác. Do vậy,
Quách Tĩnh phải đưa Dương Quá lên núi Chung Nam xin gia nhập phái Toàn Chân, vái Triệu Chí Kính làm sư phụ.

Tuy nhiên vì không phục sư phụ trong lòng, nên Dương Quá ăn nói
hỗn hào, và Triệu Chí Kính chỉ truyền khẩu quyết chứ không truyền võ công cho
Dương Quá. Vì vậy, trong cuộc tỉ thí cuối năm Dương Quá không biết cách thi
triển võ công của phái Toàn Chân, nhưng lại sử dụng võ của Âu Dương Phong để đả
thương một số đệ tử lớn hơn. Dương Quá bỏ chạy sang Cổ Mộ, được Tiểu Long Nữ cứu giúp và vái nàng
làm sư phụ.

Lúc này, Tiểu Long Nữ mười tám tuổi, lớn hơn Dương Quá vài tuổi,
nên Dương Quá gọi Tiểu Long Nữ là cô cô. Dương Quá được dạy cho các võ công của
phái Cổ Mộ, một phái được sáng lập bởiLâm Triều Anh,
người tình xưa của Vương Trùng Dương[4], với các
võ công chuyên khắc chế chiêu thức của phái Toàn Chân.

Một lần khi luyện “”Ngọc nữ tâm kinh”", vì có hai đạo sĩ l�
Triệu Chí Kính và Doãn Chí Bình phát giác, Tiểu Long Nữ bị nội thương
nghiêm trọng, nguy hại đến tính mạng. Tiểu Long Nữ dọa giết Dương Quá rồi tự
sát làm Dương Quá sợ quá chạy ra khỏi Cổ Mộ. Bên ngoài, chàng gặp Hồng Lăng Ba, đệ tử thân tín của Lý Mạc Sầu
đang đi tìm Cổ Mộ với sự bí mật theo dõi của sư phụ nàng ta. Dương Quá đưa Hồng
Lăng Ba vào trong Cổ Mộ gặp Tiểu Long Nữ, Lý Mạc Sầu cũng bí mật vào sau. Bên
trong mộ, hai bên giao đấu kịch liệt, và Dương Quá lấp cửa chính của ngôi mộ để
cả bốn người cùng bị chôn sống.

Sau đó tình cờ Dương Quá phát hiện ra lối ra bí mật khỏi cổ mộ
dưới một con suối ngầm đằng sau khe núi. Chàng cũng tình cờ phát hiện ra “”Cửu âm chân kinh”"
viết trên trần hang đá và cùng Tiểu Long Nữ luyện bộ kinh này. Một lần Âu Dương
Phong xuất hiện thăm Dương Quá, Tiểu Long Nữ bị điểm huyệt không cử động được.
Lợi dụng lúc này, Doãn Chí Bình đã bịt mắt rồi hãm hiếp Tiểu Long Nữ rồi trốn
đi, nhưng nàng lại cứ nghĩ đó là Dương Quá.

Sau khi trò chuyện với Âu Dương Phong, Dương Quá quay lại chỗ Tiểu
Long Nữ. Nàng muốn làm vợ của Dương Quá, nhưng chàng ngơ ngẩn không hiểu đầu
đuôi ra sao cả. Quá chán chường và thất vọng, Tiểu Long Nữ bỏ đi.

Rời cổ mộ, Dương Quá lưu lạc
giang hồ

Dương Quá không chịu nhận Tiểu Long Nữ làm vợ vì biết đó là việc
làm trái với đạo nghĩa giang hồ. Cô Long tức giận và bỏ đi. Trong khi lưu lạc
giang hồ Dương Quá đã hỏi thăm xem có ai gặp sư phụ của mình không. Sau đó
Dương Quá gặp Lục Vô Song và cứu cô này thoát khỏi tay Toàn Chân Giáo và phái
Cái Bang. Lục Vô Song kể cho Dương Quá nghe lí do mình bị Toàn Chân Giáo và Cái
Bang truy sát. Sau đó hai người cùng tìm cách chạy trốn khỏi sự truy sát của Lý
Mạc Sầu sư phụ của Lục Vô Song.

Trên đường chạy trốn Dương Quá và Lục Vô Song đã gặp Gia Luật Tề
con trai của Gia Luật Sở Tài.
Sao đó Lục Vô Song bị Lý Mạc Sầu bắt đi và tra hỏi về bí kíp Ngũ độc thần chưởng. Trình Anh
và Dương Quá liên thủ để cứu Lục Vô Song. Mặc dù liên thủ nhưng hai người vẫn
không thắng được Lý Mạc Sầu. Lúc này Gia Luật Tề xuất hiện và liên thủ cùng
Dương Quá. Hai người này gây khó khăn cho Lý Mạc Sầu vì cả hai đều là cao đồ
của Toàn Chân Giáo và Cổ Mộ Phái. Sau đó Quách Phù cùng hai anh em họ Võ xuất
hiện vì liên thủ với Dương Quá và Gia Luật Tề.

Lý Mạc Sầu thấy tình thế không xong bèn dùng Băng Phách Ngân Châm
phóng về hai anh em họ Võ nhưng hai anh em đã được Dương Quá thông báo trước
nên đã tránh kịp ám khí hiểm độc từ Lý Mạc Sầu. Dương Quá vì không muốn gặp
Quách Phù và gia đình Quách Gia nên đã bỏ đi. Dương Quá đi đến Hoa Sơn tại đây
chàng gặp Bắc Cái Hồng Thất Công và Tây Độc Âu Dương Phong. Hai người tỉ thí võ
công và bị thương. Dương Quá được Hồng Thất Công truyền dạy cho Đả cẩu bổng pháp đề thay mặt ông ta thi triển với Âu
Dương Phong. Tây Độc cũng chỉ Dương Quá cách phá giải Đả Cẩu Bổng Pháp của Bắc
Cái.

Dương Quá học đến chiêu thứ 36 trong Đả cẩu bổng pháp là Thiên Hạ
Vô Cẩu, chiêu thức này làm Tây Độc mất hết một đêm để suy nghĩ cách giải đến
đầu bạc trắng. Sau đó Tây Độc nhân ra mình là ai và ông cùng Bắc Cái đã ôm nhau
cười to đến chết trên đỉnh Hoa Sơn. Sau khi chôn cất cho hai vị tiền bối võ lâm
xong Dương Quá lại cất bước giang hồ. Trên đường hành tẩu Dương Quá đi đến Lục
Gia Trang cải trang thành ăn mày Cái Bang để tham dự Đại Hội Anh Hùng.

Lúc này Kim Luân Pháp
Vương và hai đệ tử l�
Đạt Nhĩ Ba và Hoắc Đô đến để tranh giành chức Võ Lâm Minh Chủ. Hai bên quy định
ai thắng hai trên ba trận sẽ làm minh chủ võ lâm. Trận thứ nhất, Hoắc Đô không
đánh thắng được Chu Tử Liễu liền giở độc thủ bằng cách lén phóng ám khí, bên
Kim Luân pháp vương thắng trận này.

Dương Quá gặp lại Tiểu Long Nữ v�
sóng gió giang hồ

Ngự Tuyết Ẩn ra đánh cùng Đạt Nhĩ Ba ở trận thứ hai. Lúc này Tiểu
Long Nữ xuất hiện. Trước sự chứng kiến của anh hùng thiên hạ Dương Quá và Tiểu
Long Nữ coi như ở chỗ không người, họ trò chuyện và kể cho nhau nghe những ngày
tháng xa nhau. Trở lại với trận đấu của Ngự Tuyết Ẩn và Đạt Nhĩ Ba lúc này đang
đến hồi gay cấn. Cả hai người đều thầm khen ngợi đối thủ của mình.

Đột nhiên hai người dùng cây thiết tương và cây kim chử chém mạnh
vào nhau, cây thiết tương của Điếm Thương Ngư Ẩn bị huyền trượng của Đạt Nhĩ Ba
đánh gãy và văng vào người Tiểu Long Nữ. Tuy chỉ chạm nhẹ vào ngón chân cái của
nàng, nhưng Dương Quá nổi giận dùng dùng. Cả hai kẻ này đều không biết rằng
Tiểu Long Nữ trong lòng Dương Quá luôn là tối thượng. Tuy danh nghĩa là sư đồ
nhưng hai người từ lâu vốn đã là một thể. Chính cây thiết tương của Đạt Nhĩ Ba
là nguyên nhân khiến Dương Quá tham chiến.

Chàng đánh bại Hoắc Đô, sau đó tiếp tục giao chiến và đùa cợt với
Đạt Nhĩ Ba. Đạt Nhĩ Ba tính tình thật thà, thấy Dương Quá võ
công tài giỏi lại biết nói tiếng Mông Cổ (kì thực chỉ là nhại lại) thì lầm
tưởng là đại sư ca của hắn nên không dám đấu hết sức, khiến Kim Luân Pháp Vương
vô cùng tức giận. Hai người giằng có hồi lâu, cuối cùng Dương Quá dùng “”Di
hồn đại pháp”", một tuyệt kĩ trong Cửu Âm chân kinh, đánh thắng được Đạt
Nhĩ Ba.

Kim Luân pháp
vương rất tức giận,
nhảy vào tham chiến với sư phụ của Dương Quá là Tiểu Long Nữ. Tiểu Long Nữ đánh không lại, Dương Quá lấy cây
thiết tương đánh gãy một chiếc luân của Kim Luân pháp vương, giải cứu cho nàng.
Nhóm Kim Luân pháp vương đành căm hận bỏ đi. Sau khi đánh đuổi được Kim Luân
Pháp Vương, Dương Quá và Tiểu Long Nữ được mời lại tại đại hội anh hùng. Tại
đây Quách Tĩnh đã ngỏ lời muốn gả con gái mình là Quách Phù cho Dương Quá nhưng
Dương Quá từ chối vì trong lòng Dương Quá đã có Tiểu Long Nữ. Quách Tĩnh nóng
giận trước lời nói của Dương Quá rằng đã yêu sư phụ của mình nên đuổi Dương Quá
đi.

Sau khi bị Dương Quá từ chối, Quách Phù liền đi tìm Dương Quá để
hỏi rõ nhưng bị Kim Luân Pháp Vương bắt đi. Hoàng Dung sau khi biết con gái
mình đi tìm Dương Quá liền đi tìm con nhưng khi đến một quán ăn thì gặp hai sư
đồ Dương Quá ở đó và cũng gặp Kim Luân Pháp Vương. Pháp Vương định bắt cả Hoàng
Dung nhưng Dương Quá ra tay ngăn chặn. Dương Quá và Tiểu Long Nữ song kiếm hợp
bích đánh đuổi được Kim Luân Pháp Vương lấy được thuốc giải cho Chu Tử Liễu v�
cũng cho Hoắc Đô thuốc giải độc. Hoàng Dung với hai anh em họ Võ, Quách Phù v�
hai sư đồ Dương Quá vào một nhà trọ nghỉ chân một đêm.

Tại đây, Hoàng Dung nói với Tiểu Long Nữ răng nếu như hai sư đồ họ
yêu nhau sẽ gây tiếng xấu cho Dương Quá và Dương Quá sau khi ở Cổ Mộ một thời
gian sẽ nhớ tới thế giới bên ngoài. Sau khi nghe vậy Tiểu Long Nữ lại bỏ đi.
Sau khi Tiểu Long Nữ bỏ đi, Dương Quá lại đi tìm rồi gặp lại được Trình Anh v�
Lục Vô Song. Ở đây, Dương Quá cũng được Đông Tà Hoàng Dược Sư dạy cho Đạn Chỉ
Thần Công và Ngọc Tiêu Kiếm Pháp để đối phó với Lý Mạc Sầu.

Gặp Lại Tiểu Long Nữ
Trong một lần luyện công bị thương, Tiểu Long Nữ đã được Công Tôn
Chỉ cứu và đưa về Tuyệt Tình Cốc. Công tôn Chỉ là cốc chủ của Tuyệt Tình Cốc, là con người bề ngoài thanh
lịch nhưng trong lòng độc ác và chứa đầy mưu tính.

Tiểu Long Nữ vì quá thương nhớ Dương Quá nên
đã mắc kế của Công Tôn Chỉ để nhận lời lấy hắn.

Trong một lần tình cờ Dương Quá đã gặp Chu Bá Thông tại
trại của quân Mông Cổ. Dương Quá đi theo Chu Bá Thông (lúc đó đã bị một đám
người bắt, chính là con gái của Công Tôn Chỉ) và đến được Tuyệt Tình Cốc. Tình
cờ lang thang trong vườn hoa Tình, Dương Quá đã gặp được Tiểu Long Nữ
(Khi đó Tiểu Long Nữ sắp thành thân với Công Tôn Chỉ).

Tiểu Long Nữ vì Dương Quá đã từ chối làm vợ của Công Tôn Chỉ làm
ông ta tức giận và luôn làm khó Dương Quá, ngặt nỗi con gái của Công Tôn Chỉ
lại rất yêu Dương Quá. Bị Công Tôn Chỉ hại, Dương Quá bị trúng độc hoa Tình v�
rơi xuống đáy của Tuyệt Tình Cốc và gặp được Cừu Thiên Xích là em gái của Cừu Thiên Nhẫn.

Sau khi cứu Cừu Thiên Xích, Dương Quá được Cừu Thiên Xích gả con
gái nhưng đã từ chối, vì vậy bà ta ra yêu sách muốn có thuốc giải phải lấy đầu
của hai vợ chồng Quách Tĩnh và Hoàng Dung để
trả thù cho đại ca của bà ta. Dương Quá và Tiểu Long Nữ về thành Tương Dương để giết Quách Tĩnh và Hoàng Dung, một
mặt để đổi thuốc giải mặt khác để báo thù cho cha Dương Quá là Dương Khang. Nhiều lần có cơ hội, nhưng Dương
Quá không nỡ ra tay, thà chết chứ không thể vô tình vô nghĩa, thậm chí còn xả
thân cứu Quách Tĩnh khỏi quân Mông Cổ.

Lúc này Hoàng Dung đã sinh được cặp song sinh một nam một nữ nhưng
bé gái đã bị Lý Mạc Sầu bắt đi do tưởng là con của sư muội là Tiểu Long Nữ.

Để giúp đỡ anh em họ Võ, Dương Quá đã vô tình làm Tiểu Long Nữ hiểu
lầm và bỏ đi, ngoài ra còn bị con gái lớn của Quách Tĩnh là Quách Phù chặt mất
cách tay phải. Dương Quá được con thần điêu cứu và giúp trị thương, sau đó dẫn
đến nơi ở của Độc Cô Cầu Bại. Ở đây
Dương Quá đã lấy được thanh Huyền Thiết Trọng Kiếm và học được võ công của Độc
Cô Cầu Bại.

Để báo thù nỗi đau bị chặt đứt cánh tay, Dương Quá đã cướp đi con
của Hoàng Dung là Quách Tương (Hoàng Dung đánh bại Lý Mạc Sầu để tìm lại con
gái) và trở vì núi Chung Nam để mong gặp lại Tiểu Long Nữ ở đó. Tình cờ, Tiểu
Long Nữ biết được mình bị tên đạo sĩ Doãn Chí Bình làm nhục thì đã theo lên núi Chung Nam
để trả thù (lúc đó Toàn Chân Giáo đang bị quân Mông Cổ khống chế). Tiểu
Long Nữ đã đánh nhau với đạo sĩ Toàn Chân Giáo và Kim Luân Pháp
Vương bị thương nặng,
đúng lúc Dương Quá vừa lên đến nơi. Tức giận, Dương Quá đã đánh bại Kim Luân
Pháp Vương và đám đạo sĩ, rồi cùng Tiểu Long Nữ bái đường thành thân ngay trong
hậu điện cung Trùng Dương, sau đó đưa nàng và Quách Tương vào Cổ Mộ.

Những tưởng khi đó sẽ chữa được nội thương của Tiểu Long Nữ, nhưng
không ngờ lại bị Quách Phù hạ độc thủ (vì tưởng là Lý Mạc Sầu). Thân mang trọng
bệnh, hai vợ chồng Dương Quá – Tiểu Long Nữ trở về Tuyệt Tình Cốc.

Dương Quá không chịu uống thuốc giải độc hoa Tình, muốn cùng Tiểu
Long Nữ nguyện sống chết có nhau. Tiểu Long Nữ vì biết mình khó qua khỏi, không
muốn Dương Quá vì quá thương tiếc nên đã nhảy xuống vực sâu tự vẫn. Hoàng Dung phải
bịa chuyện “”Nam Hải thần ni”" đưa Tiểu Long Nữ đi chữa trị và truyền
thụ võ công để Dương Quá không quá đau lòng mà tự sát.

Trùng phùng cùng Tiểu Long Nữ
Mười sáu năm sau, Dương Quá giờ đây đã trở thành cao thủ võ lâm,
chuyên đi hành hiệp trượng nghĩa cứu giúp giang hồ, mọi người thường gọi chàng
là Thần điêu đại hiệp vì thấy chàng luôn đi bên cạnh một con chim điêu to lớn,
đồng thời Dương Quá cũng luôn đeo mặt nạ khi hành sự. Dương Quá cũng gặp lại
Quách Tương ở bến Phong Lăng giờ đây đã là một thiếu nữ 16 tuổi. Thấy Quách
Tương còn nhỏ, tính nết lại khác hẳn Quách Phù, Dương Quá đâm ra quý mến, muốn
bảo vệ cho Quách Tương. Chàng đưa cho Quách Tương ba mũi kim châm, tượng trưng
cho ba điều ước mà Dương Quá ban cho nàng.

Đến ngày sinh nhật của Quách Tương, Dương Quá mời các cao thủ võ
lâm đi đánh bọn Mông Cổ, cũng là mừng Quách Tương ba món quà sinh nhật. Một món
quà là hơn hai nghìn cái tai người của quân Mông Cổ, một món quà là pháo hoa
làm tín hiệu đốt cháy kho lương của giặc, món quà cuối cùng là Đạt Nhĩ Ba đánh
thắng Hoắc Đô, vạch trần âm mưu lật đổ Cái Bang của Hoắc Đô.

Dương Quá sau khi làm xong đại sự, liền trở về Tuyệt Tình cốc chờ
Tiểu Long Nữ. Đến kì hạn 16 năm, không thấy bóng dáng Tiểu Long Nữ, chàng liền
nhảy xuống Đoạn Trường Nhai tự vẫn. Tình cờ thay ở dưới đáy Tuyệt tình cốc có
một sơn động mà Tiểu Long Nữ đã sống ở đó 16 năm. Dương Quá gặp lại Tiểu Long
Nữ, hai người leo lên và trở về thành Tương Dương.

Tại thành Tương Dương, Dương Quá cùng Tiểu Long Nữ cùng mọi người
hăng hái chống giặc, xả thân vì nước. Riêng Dương Quá lập được đại công, cứu
sông Quách Tương, giết Kim Luân Pháp Vương và đặc biệt là giết chết Đại Hãn Mông Kha của
Mông Cổ bằng công phu Đàn chỉ Thần Công.

Trên đỉnh Hoa Sơn, Dương Quá cùng mọi người về thăm lại cố nhân
Bắc Cái, Tây Độc, đồng thời cũng lập ra “”Ngũ Tuyệt”" mới là Đông Tà,
Tây Cuồng, Nam Tăng, Bắc Hiệp và Trung Ngoan Đồng. Tại đây họ cũng gặp nhà sư Giác Viễn và Trương Quân Bảo cùng với bộ Cửu Dương chân kinh, mở
ra bộ tiểu thuyết
cuối cùng trong Xạ điêu tam bộ khúc.

Read more…

Nghe đọc truyện "Ỷ Thiên Đồ Long Ký" - Kim Dung

9:30 AM |



Nghe đọc audio truyện "Ỷ Thiên Đồ Long Ký" của Kim Dung (Phần 3 : tập 61 - tập 86)



Xem bình luận với chủ đề : HUYỀN THOẠI "THỦ CUNG SA"
Thủ cung sa (守宮沙) có lẽ là một khái niệm khá mới trong hệ thống từ Hán - Việt của ngôn ngữ Việt Nam. Tôi đã tra 6 cuốn từ điển Hán - Việt hoặc Việt – Hán mà không tìm ra được từ ghép này, có lẽ vì nó cổ quá và có lẽ đến bây giờ, người phụ nữ Trung Quốc không cần đến nó nữa. Cuộc sống văn minh với làn sóng “cách mạng tình dục”, tư tưởng tự do luyến ái và một chút thực dụng của chủ nghĩa hiện sinh Tây phương đã ảnh hưởng đến phương Đông. Người phương Đông, kể cả người phương Đông Trung Quốc, vốn là con cháu Đức Khổng Phu tử, đã có một quan điểm rất thoáng về chữ trinh nơi người phụ nữ. Tôi nhấn mạnh chữ Trinh (貞) chứ không phải chữ Tiết (節). Trinh là một cái gì đó hoàn toàn nguyên vẹn, ban sơ mà đạo Khổng vốn coi là biểu tượng của sự trong trắng, đạo đức, của tất cả các hành vi giữ mình như ngọc của một cô gái mới lớn lên. Trong y học, trinh mang ý nghĩa cụ thể hơn: đó là một cái màng mỏng nằm trong nội cung người phụ nữ. Ai còn trinh thì được gọi là xử nữ. Và do vậy, màng trinh được gọi là xử nữ mạc.

Thủ cung sa là một dấu vết nhỏ có màu đỏ sậm của thần sa, được điểm lên cánh tay của một cô gái mới lớn (thường là cánh tay trái, cách vai khoảng một tấc, ngang với chỗ mà ngày nay người ta chủng ngừa đậu mùa) để chứng minh cô gái ấy còn trinh bạch. Các thầy thuốc ngày xưa khó lòng quan sát xử nữ mạc, mà dẫu muốn quan sát cũng chưa chắc được ai cho! Cho nên, người Trung Quốc cổ mới nghĩ đến một tiêu ký nhằm hình tượng hoá chữ trinh ra ngoài cấm địa của người phụ nữ - ấy là vế thủ cung sa trên cánh tay. Muốn biết cô gái nào còn là xử nữ hay không, chỉ chỉ cần vén tay áo lên xem xét thủ cung sa còn hay mất. Nếu thủ cung sa mất đi thì ô hô, ai tai; dẫu có mười miệng cũng không biện giải, cãi chày cãi cối nữa với mọi người vốn thuộc lòng câu “Nam nữ thọ thọ bất thân”.

Làm sao lưu được tiêu ký của thủ cung sa? Hán thư, cách chúng ta trên 2.000 năm, ghi chú rõ: bắt một con tắc kè con, nuôi nó cho thật tử tế, cho nó ăn hết bảy cân thần sa. Đập nát con tắc kè, vắt xác của nó lấy một loại nước có màu đỏ sậm. Đem nước ấy chấm lên cơ bắp cánh tay trái của cô gái mới lớn. Dấu chấm ngoài da sẽ ăn sâu vào lớp ngoại biểu bì, để lại một vết tròn màu đỏ sậm trên làn da trắng nõn. Vết tròn màu đỏ sậm ấy chính là biểu tượng uy nghi, hùng hồn nhất của sự trinh bạch. Nếu cô gái tự mình gần gũi với người đàn ông hoặc bị cưỡng hiếp, vết thủ cung sa sẽ mất đi ngay.

Lý luận thì chặt chẽ như vậy nhưng Hán thư của học giả Ban Cố vẫn không cắt nghĩa được mối tương quan hữu cơ giữa thủ cung sa trên cánh tay và xử nữ mạc trong nội cung của người phụ nữ. Nói cách khác, lời bí chú của Hán thư không giải thích được tại sao khi xử nữ mạc bị rách thì vế thủ cung sa lại biến mất đi và giả thiết một cô gái bị mất thủ cung sa rồi thì họ có thể… làm lại cái mới không. Và bởi thủ cung sa có được từ nước cốt của con tắc kè ăn đủ 7 cân thần sa, nghĩa là chuyện mà tất cả mọi nhà ở Trung Quốc đời Hán đều làm được, và bởi thịt da ai cũng như ai nên tôi đồ chừng tất cả mọi phụ nữ Trung Quốc (thời Hán thôi nhé) từ cô gái 16 tuổi thơm như đóa ngọc lạn đến người thiếu phụ 50 tuổi có mấy mặt con, tả tơi như tàu lá chuối sau trận bão, đều có thể tự làm tiêu ký thủ cung sa được. Đến lúc đó, dẫu sư phụ của các danh y Hoa Đà, Biển Thước nhìn được vết thủ cung sa cũng khó lòng nhận ra chân giả, thực hư. Không chừng rút kinh nghiệm đó mà ngày nay, các tú bà thường cho bác sĩ “tân trang” xử nữ mạc các cô để gạt mấy tay Hongkong, Taiwan giàu sụ.

Đó là chuyện 2.000 năm trước. Hai ngàn năm sau, nhà văn Kim Dung đã đưa huyền thoại thủ cung sa của dân tộc mình vào trong các tác phẩm tiểu thuyết võ hiệp của ông, vẫn với mục đích chứng minh cho sự trinh bạch của người phụ nữ mới lớn. Các nhân vật nữ của ông nhưng Chu Chỉ Nhược (Ỷ thiên Đồ long ký), Lý Mạc Sầu (Thần điêu hiệp lữ), Mai Phương Cô (Hiệp khách hành) đều giữ được những vết đỏ thắm của thủ cung sa trên cánh tay trắng nõn nà. Nghĩa là họ không hề mất trinh, chưa từng chăn gối với đàn ông, chưa thất thân vì người khác giới như họ tự nhận hoặc do người khác vu vạ.

Lứa đôi Chu Chỉ Nhược và Trương Vô Kỵ thương yêu nhau. Diệt Tuyệt sư thái, chưởng môn phái Nga My lại buộc học trò Chu Chỉ Nhược của mình phải thề độc, không được thương yêu Trương Vô Kỵ. Chu Chỉ Nhược phải dựng lên câu chuyện Tống Thanh Thư là chồng của cô để đánh lừa mọi người, chủ yếu là đánh lừa chàng Trương. Khi Tống Thanh Thư bị đánh trọng thương, mọi người vẫn đinh ninh rằng Chu Chỉ Nhược đã là đàn bà. Đến lúc đó, Chu Chỉ Nhược mới vén cánh tay áo lên cho mọi người biết cô vẫn còn vết thủ cung sa tươi thắm. Vết thủ cung sa đó đủ sức cải chính tất cả mọi lời đồn đại, mọi điều mà cô đã tự nhận về mình.

Mai Phương Cô thương yêu Thạch Thanh nhưng Thạch Thanh đã có vợ, có hai con trai. Trong một cơn ghen tuông làm mất lý trí, cô đã bắt một đứa con mới 3 tháng tuổi của Thạch Thanh đem đi, nuôi nấng hài nhi thành người, đặt tên là Cẩu Tạp Chủng (chó lộn giống). Đứa bé lớn lên, vẫn đinh ninh Mai Phương Cô là mẹ ruột của mình. Cho đến một ngày vợ chồng Thạch Thanh lên núi Hùng Nhĩ tìm Mai Phương Cô, có cả cậu trai Cẩu Tạp Chủng đi theo, Mai Phương Cô vẫn vì cơn ghen, không tiết lộ thân thế Cẩu Tạp Chủng. Ai cũng yên chí Phương Cô chửa hoang, sinh ra thẳng bé không cha, riêng vợ Thạch Thanh thì cho rằng chồng mình đã chăn gối với Mai Phương Cô sinh ra cậu Cẩu Tạp Chủng. Kim Dung đã xử lý tình huống tiểu thuyết hết sức bi kịch nhưng cũng hết sức cao thượng: ông để cho Mai Phương Cô tự vận, một bên áo rách hiện rõ vết thủ cung sa trên làn da trắng. Nghĩa là Mai Phương Cô vẫn còn trinh bạch. Còn Cẩu Tạp Chủng là ai, tại sao khuôn mặt chàng giống hệt Thạch Thanh, tại sao chàng gọi Mai Phương Cô là má má thì tự độc giả tìm hiểu.

Trong tiểu thuyết võ hiệp của Kim Dung, huyền thoại thủ cung sa được nâng lên thành hiện thực mang dấu ấn của triết lý, dấu ấn của tư tưởng nhân văn và nhân đạo. Nếu cứ lý luận theo kiểu nhà nho thì ai còn trinh mới là đạo đức; ai mất trinh là kẻ hư thân. Nhưng Kim Dung không nhìn người phụ nữ Trung Quốc theo nhãn quan đó. Trong Thần điêu hiệp lữ, ông xây dựng nhân vật Tiểu Long Nữ, chưởng môn phái Cổ Mộ Đài. Tiểu Long Nữ mới 18 tuổi, thương yêu người học trò nhỏ hơn cô 2 tuổi là Dương Qua. Một hôm, khi cô đang thoát y để luyện Ngọc nữ tâm kinh trong bụi rậm thì bị một tên đệ tử phái Toàn Chân là Doãn Chí Bình điểm huyệt, che mặt rồi đưa vào chỗ kín đáo cưỡng hiếp. Cô gái đau khổ khi mất đi vết thủ cung sa và cảm thấy không còn xứng đáng với chàng học trò nhỏ Dương Qua nữa.

Cô đau xót bỏ Dương Qua ra đi. Nhưng trong con mắt Dương Qua, một Tiểu Long Nữ mất trinh còn hơn hàng vạn cô gái trinh bạch khác trên đời. Dương Qua ra đi tìm cô khắp bốn phương trời. Không có nàh văn nào can đảm như Kim Dung khi đưa ra một người thầy mất trinh, một mối tình thầy tro trong một bối cảnh xã hội mà Khổng giáo vẫn chiếm tư thế độc tôn như xã hội Trung Quốc thế kỷ XI. Ở đây, ông muốn chứng minh một điều: chữ trinh qua dấu vết thủ cung sa không là cái gì cả. Một tai nạn thông thường hoặc nghiêm trọng có thể làm mất đi sự trinh bạch của người phụ nữ nhưng phẩm giá và tình yêu của người phụ nữ đó vẫn còn nguyên vẹn. Chất nhân bản, nhân văn đó dễ có mấy ai đã thể hiện được trong tiểu thuyết. Một Lý Mạc Sầu trinh bạch nhưng tàn ác vẫn thua xa một Tiểu Long Nữ bị mất trinh nhưng tấm lòng quảng đại bao dung. Nếu với đàn ông, Kim Dung thường đưa câu “Đừng đem thành bại luận anh hùng” thì với phụ nữ, chúng ta cũng có thể nghĩ đến câu “Chớ đem trinh tiết khoe thục nữ”.

Thủ cung sa, rốt cuộc lại, chỉ là quan điểm của Kim Dung về chữ trinh, một quan điểm mới mè, vượt xa công thứ sơ lược của cổ nhân. Trước Kim Dung trong hơn 200 tác phẩm tiểu thuyết Minh – Thanh, chữ trinh đã từng là vấn đề trong Tây sương ký, Liêu trai chí dị, Tam quốc chí, Hồng lâu mộng. Thế nhưng, chữ trinh đó đôi khi rất cực đoan, đôi khi lại bị xem quá nhẹ. Chữ trinh trong tác phẩm tiểu thuyết Kim Dung không nhẹ, cũng chẳng cực đoan. Nó phụ thuộc vào hoàn cảnh, thời điểm, số phận của từng nhân vật cụ thể. Kim Dung không lấy chữ trinh làm thước đo phẩm giá người phụ nữ. Những nhân vật nữ thất trinh của ông như Tiểu Long Nữ, Kỷ Hiểu Phù… khiến người đọc thông cảm, xót xa, kính trọng. Văn chương của Kim Dung đúng là một thứ văn chương nhân bản, nhân văn.

Nội dung truyện Ỷ Thiên Đồ Long Ký
Ỷ Thiên Đồ Long ký (còn được dịch ra tiếng Việt là Cô gái Đồ Long) là một tiểu thuyết võ hiệp của nhà văn Kim Dung. Đây là cuốn cuối cùng trong bộ tiểu thuyết Xạ điêu tam khúc. Tiểu thuyết được xuất bản lần đầu năm 1961 tại Hồng Kông, Trung Quốc bởi Hương Cảng Thương báo và sau đó bản tiếng Việt đã được xuất bản tại Việt Nam bởi Nhà xuất bản Văn học .

Câu chuyện xoay quanh truyền thuyết về Đồ Long đao và Ỷ Thiên kiếm là hai báu vật trong võ lâm, nếu ai nắm được cả hai thứ đó sẽ hiệu triệu được thiên hạ:

Võ lâm chí tôn
Bảo đao Đồ Long
Hiệu lệnh thiên hạ
Mạc cảm bất tòng
Ỷ Thiên bất xuất
Thùy mã tranh phong

(Tạm dịch: Trong võ lâm chí tôn, đao báu Đồ Long là hiệu lệnh của thiên hạ, không ai là không theo. Nếu kiếm Ỷ Thiên không xuất hiện (thì) lấy gì cùng nó (Đồ Long) tranh phong?)

Kiếm Ỷ Thiên là thanh kiếm được Quách Tĩnh và Hoàng Dung rèn thành cùng với Đồ Long đao. Trong kiếm Ỷ Thiên được Quách Tĩnh và Hoàng Dung cất giấu bí mật là pho võ công thượng đẳng Cửu Âm Chân Kinh. Bộ Võ Mục Di Thư được giấu trong Đồ Long đao, nhờ đó mà đánh thắng quân Nguyên. Kiếm sắc bén vô cùng không vũ khí nào so bì được. Vì thế giang hồ có câu "Ỷ Thiên bất xuất, thùy mã tranh phong". Cây kiếm về sau được lưu truyền bởi Quách Tương, người sáng lập ra phái Nga Mi và truyền nhiều đời cho chưởng môn của giáo phái.

Các phái võ lâm ra sức truy lùng hai báu vật này, bất chấp thủ đoạn. Thành Côn - một đệ tử giả mạo của phái Thiếu Lâm ra tay sát hại cả gia đình Tạ Tốn dẫn đến việc giang hồ trở nên đầy sóng gió.

Nhân vật chính trong truyện là Trương Vô Kỵ, con của một đệ tử phái Võ Đang, nhưng bị mồ côi cả cha lẫn mẹ, lại bị Huyền Minh nhị lão hạ độc. Cậu được tổ sư phái Võ Đang Trương Tam Phong đem gửi vào Thiếu Lâm tự để chữa trị, nuôi dưỡng.

Với bản tính kiên nhẫn, thật thà chất phác, Trương Vô Kỵ học được y thuật cao siêu, lấy được pho Cửu Dương chân kinh quí giá và giải trừ được âm độc, may mắn học được Càn khôn đại nã di tâm pháp nên thống lĩnh được võ lâm. Ngoài ra còn học được Thất thương quyền của Tạ Tốn, Thái cực quyền và Thái cực kiếm của Trương Tam Phong, võ công ghi trên Thánh Hỏa Lệnh của Ba Tư, trở thành một trong những nhân vật võ công cao cường bậc nhất trong truyện đồng thời dùng võ công siêu phàm của mình hóa giải trận quyết chiến võ lâm trên đỉnh Quang Minh và trở thành giáo chủ Minh giáo. Tuy nhiên trong tình cảm, chàng lại do dự mãi giữa tình yêu của quận chúa Mông Cổ Triệu Mẫn và chưởng môn phái Nga Mi Chu Chỉ Nhược...

Kết thúc câu chuyện, Trương Vô Kỵ khám phá ra Đồ Long Đao & Ỷ THiên Kiếm bị Chu Chỉ Nhược là người đã lấy được cả bảo đao, bảo kiếm và mình đã nghi oan cho Triệu Mẫn. Trương Vô Kỵ truyền cho Dương Tiêu chức giáo chủ Minh Giáo và cùng Triệu Mẫn đi chu du khắp thiên hạ, không màng đến chuyện đời nữa.
“Ỷ Thiên Đồ Long ký(còn được dịch ra tiếng Việt là Cô gái Đồ Long) là một tiểu thuyết võ hiệp của nhà văn Kim Dung. Đây là cuốn cuối cùng trong bộ tiểu thuyết Xạ điêu tam khúc. Tiểu thuyết được xuất bản lần đầu năm 1961 tại Hồng Kông, Trung Quốc bởi Hương Cảng Thương báo và sau đó bản tiếng Việt đã được xuất bản tại Việt Nam bởi Nhà xuất bản Văn học
Câu chuyện xoay quanh truyền thuyết về Đồ Long đao và Ỷ Thiên kiếm là hai báu vật trong võ lâm, nếu ai nắm được cả hai thứ đó sẽ hiệu triệu được thiên hạ:
Võ lâm chí tôn
Bảo đao Đồ Long
Hiệu lệnh thiên hạ
Mạc cảm bất tòng
Ỷ Thiên bất xuất
Thùy dữ tranh phong
(Tạm dịch: Trong võ lâm chí tôn, đao báu Đồ Long là hiệu lệnh của thiên hạ, không ai là không theo. Nếu kiếm Ỷ Thiên không xuất hiện (thì) lấy gì cùng nó (Đồ Long) tranh phong?)
Kiếm Ỷ Thiên là thanh kiếm được Quách Tĩnh và Hoàng Dung rèn thành cùng với Đồ Long đao. Trong kiếm Ỷ Thiên được Quách Tĩnh và Hoàng Dung cất giấu bí mật là pho võ công thượng đẳng Cửu Âm Chân Kinh. Bộ Võ Mục Di Thư được giấu trong Đồ Long đao, nhờ đó mà đánh thắng quân Nguyên. Kiếm sắc bén vô cùng không vũ khí nào so bì được. Vì thế giang hồ có câu “”Ỷ Thiên bất xuất, thùy mã tranh phong”". Cây kiếm về sau được lưu truyền bởi Quách Tương, người sáng lập ra phái Nga Mi và truyền nhiều đời cho chưởng môn của giáo phái. Sau khi bị Triệu Mẫn cướp, kiếm lại bị Chu Chỉ Nhược dùng mưu mẹo ăn cắp và khám phá ra bí mật của kiếm để từ đó luyện thành Cửu Âm Bạch Cốt trảo. Về sau kiếm bị gãy…”
Read more…

AI Video maker

pictory

Code type Ad code